Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Kịch Hay Nơi Hậu Trường Và Ký ức Đuổi Bắt

Cánh cửa phòng chờ bật mở, Hà Niệm Đồng xông vào, gương mặt trang điểm tinh xảo nhưng nhòe nhoẹt nước mắt, phía sau là vài nhân viên an ninh đang bối rối không dám can thiệp mạnh.

“Tống Lê! Cô là đồ không biết xấu hổ!” Hà Niệm Đồng chỉ thẳng tay vào mặt Tống Lê, giọng the thé chói tai. “Cô dựa vào cái gì mà cướp bìa tạp chí của tôi? Dựa vào việc ngủ với đàn ông sao?”

Tống Lê ngồi vắt chân trên ghế sô pha, chỉnh lại tà váy xẻ cao, ung dung nhìn người phụ nữ đang phát điên trước mặt. Sự bình tĩnh của cô đối lập hoàn toàn với vẻ hysterical của Hà Niệm Đồng, tạo nên một sự áp đảo vô hình.

“Hà tiểu thư, nói chuyện phải có bằng chứng.” Tống Lê nhếch môi, nụ cười lạnh lẽo nhưng đầy mê hoặc. “Cô mất hợp đồng là do năng lực kém, hay là do nhân phẩm tồi tệ? Trong giới này, ai chẳng biết cô leo lên bằng cách nào. Đừng lấy bụng ta suy bụng người.”

“Cô…” Hà Niệm Đồng tức nghẹn họng. Cô ta lao tới định túm tóc Tống Lê, nhưng trợ lý của Tống Lê đã nhanh chóng chắn ngang.

“Tôi cảnh cáo cô.” Tống Lê đứng dậy, bước chậm rãi về phía Hà Niệm Đồng, chiều cao vượt trội cùng đôi giày cao gót khiến cô như đang nhìn xuống một con kiến. “Chín năm trước, cô ném hành lý của tôi, ném bức thư của tôi. Món nợ đó tôi chưa tính với cô. Bây giờ cô còn dám vác mặt đến đây sỉ nhục tôi?”

“Sao… sao cô biết?” Mặt Hà Niệm Đồng biến sắc, lắp bắp.

“Tôi biết nhiều hơn cô tưởng đấy.” Tống Lê ghé sát tai cô ta, thì thầm: “Và tôi cũng biết, cái gọi là ‘chỗ dựa’ của cô, Phó Thanh Hà, thực ra chẳng coi cô ra gì đâu. Đừng tự mình đa tình.”

Đúng lúc đó, một giọng nam trầm thấp, mang theo vẻ lười biếng vang lên từ cửa: “Ồ, náo nhiệt thật đấy.”

Phó Thanh Hà, tổng giám đốc của công ty quản lý, bước vào với vẻ mặt xem kịch vui. Anh ta đeo kính gọng vàng, mặc vest hoa hòe hoa sói, toát lên vẻ phong lưu công tử.

“Anh Thanh Hà!” Hà Niệm Đồng như vớ được cọc, lao đến ôm cánh tay anh ta khóc lóc: “Anh xem, cô ta bắt nạt em! Anh phải đòi lại công bằng cho em!”

Phó Thanh Hà gỡ tay cô ta ra, phủi phủi tay áo như phủi bụi, ánh mắt lướt qua Hà Niệm Đồng không chút thương tiếc rồi dừng lại ở Tống Lê với vẻ hứng thú.

“Niệm Đồng à, anh đã nói rồi, bìa kỳ này không hợp với em. Em đừng làm loạn nữa, xấu mặt lắm.”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng nhị gì cả. Bảo vệ, đưa cô Hà ra ngoài nghỉ ngơi.” Phó Thanh Hà ra lệnh, giọng điệu tuy nhẹ nhàng nhưng không cho phép cãi lời.

Hà Niệm Đồng bị lôi đi, tiếng gào thét vẫn còn vọng lại. Phòng chờ trở lại yên tĩnh.

“Xin lỗi nhé, người cũ của tôi hơi phiền phức.” Phó Thanh Hà nhún vai cười với Tống Lê.

“Gu của anh ngày càng tệ đấy.” Tống Lê nhận xét, ngồi lại xuống ghế.

“Chịu thôi, ai bảo đóa hoa đẹp nhất là cô lại không chịu để tôi hái.” Phó Thanh Hà trêu chọc, nhưng ánh mắt lại dò xét. “Nghe nói cô đã quay lại với tên kiểm sát trưởng kia?”

Tống Lê không đáp, chỉ mân mê chiếc nhẫn bạc đơn giản trên ngón tay – món quà Hứa Từ tặng đêm qua.

Ký ức ùa về. Năm lớp 12, cô từng hùng hổ tuyên bố sẽ theo đuổi được Hứa Từ trong vòng 3 ngày. Cô chặn đường anh ở hành lang, căng tin, cổng trường.

“Hứa Từ, làm bạn trai tớ đi!”

“Hứa Từ, cậu thích ăn gì tớ mua?”

“Hứa Từ, cậu cười một cái đi mà!”

Lúc đó, Hứa Từ luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, xa cách, nhưng chưa bao giờ thực sự đuổi cô đi. Có lần cô vấp ngã khi chạy theo anh, chính anh là người quay lại đỡ cô dậy, dù miệng vẫn mắng cô hậu đậu. Cái bóng lưng cao gầy ấy, sự lạnh lùng che giấu trái tim ấm áp ấy, đã khắc sâu vào tim cô từ thuở thiếu thời.

“Tống Lê? Đang nghĩ gì thế?” Tiếng Phó Thanh Hà cắt ngang dòng hồi tưởng.

“Không có gì.” Tống Lê đứng dậy, cầm lấy túi xách. “Tôi xong việc rồi, về đây. Đừng để cô ta làm phiền tôi nữa.”

Cô bước ra khỏi studio, hít thở không khí lạnh lẽo của buổi đêm. Bên kia đường, dưới ánh đèn vàng vọt, một bóng người quen thuộc đang đứng đợi. Hứa Từ dựa lưng vào cửa xe, hai tay đút túi quần, ánh mắt kiên định hướng về phía cô.

Dù xung quanh có bao nhiêu ồn ào, thị phi, chỉ cần nhìn thấy anh, lòng cô lại bình yên đến lạ. Tống Lê mỉm cười, bước nhanh qua đường. Cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, người đàn ông này vẫn sẽ luôn đứng đó đợi cô, như anh đã từng làm suốt chín năm qua.

Bình luận (0)

Để lại bình luận