Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu huyệt đã không nghe lời mà tiết ra nước, bàn tay to của Úc Hàn còn mở hai chân cô ra sờ soạng nơi thầm kín. Cơ thể Lâm Thiên Hoan đặc biệt mềm mại, được bày theo tư thế quỳ gối để tiện cắm, nhưng càng như thế, Lâm Thiên Hoan lại càng khó chịu, cô cắn ngón tay bật khóc “Không được…”.
Cô hỏi Úc Hàn “Nếu Duyệt Duyệt vẫn còn sống, anh vẫn làʍ t̠ìиɦ với tôi ư?”
Đầu tiên Úc Hàn sững sờ, sau đó mới ôm Lâm Thiên Hoan, lau gương mặt nhỏ đẫm nước mắt ấy.
“Có phải em hiểu lầm gì không?”
Lâm Thiên Hoan hất tay anh, nghẹn ngào “Đó không phải là người anh thầm thương trộm nhớ sao? Nếu cô ấy còn sống, có lẽ anh sẽ không tới chỗ tôi diễn trò hư tình giả ý nhỉ?”
Úc Hàn suy nghĩ một hồi, mới phản ứng kịp vấn đề nằm ở đâu, anh hôn má cô, cười đáp “Ngày đó rốt cuộc em bắt đầu nghe từ khúc nào? Anh làm gì có người thầm thương trộm nhớ? Tiểu Duyệt là em gái anh.”
Lâm Thiên Hoan không tin “Em gái này là em gái mưa chứ gì?”
“Là em ruột, năm đó khi anh mới sáu tuổi đã bị thất lạc với em ấy, khi đó anh còn quá nhỏ, không hiểu chuyện, căn bản không nhớ nổi dáng vẻ em ấy. Về sau muốn tìm em ấy, muốn làm một anh trai tốt, lại phát hiện em ấy đã mất rồi.”
Nỗi hận mà Úc Hàn dành cho Lộ Nhân rất dễ hiểu, bất cứ ai ôm tâm trạng vui mừng đi gặp người thân, lại thấy người đó đã hóa thành tro tàn, đều sẽ cảm thấy tức giận khôn tả. Chẳng qua mặc kệ thế nào anh cũng không nên xem Lâm Thiên Hoan là công cụ trả thù.
“Nếu biết sau này anh thích em nhiều vậy, thì ngay từ đầu anh đã không làm những chuyện đó. Thiên Thiên, anh thực sự biết sai rồi, nhưng ai cũng sẽ có lúc phạm sai lầm, em có thể cho anh một cơ hội sửa sai được không?”
Vào thời điểm ấy, nhìn vào khuôn mặt nổi bật của người đàn ông, cùng với sự thâm tình trong mắt anh, Lâm Thiên Hoan suýt nữa thất thủ. Nhưng cô nhanh chóng nghĩ tới chuyện khác. Dù Duyệt Duyệt này không phải người anh thầm thương trộm nhớ, nhưng chuyện cha nuôi của anh đυ.ng cô là sự thật, chuyện anh lừa gạt cô cũng là sự thật. Cô không thể quên nhanh thế.
“Thiên Thiên…” Ngay khi Lâm Thiên Hoan đang mải mê suy nghĩ, côn ŧᏂịŧ của Úc Hàn đã hung hăng chọc ngay giữa hai chân cô. Thứ đó của Úc Hàn quá to, vừa nóng vừa cứng, cảm giác tồn tại quá rõ ràng, Lâm Thiên Hoan lấy lại tinh thần, còn chưa kịp phản ứng, Úc Hàn đã đâm tiểu huyệt. Anh dùng qυყ đầυ ma sát âm đế của Lâm Thiên Hoan, giọng khàn khàn và gấp gáp “Giờ có thể cắm được chứ?”
Lẽ nào anh chỉ vì chuyện này thôi? Quả nhiên đàn ông đều là động vật chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Lâm Thiên Hoan vô cùng tức giận lại cho anh một bạt tai, sau đó đuổi anh ra khỏi nhà lần nữa.
Gió thổi ngoài hành lang khiến Úc Hàn tỉnh táo không ít, anh nhận ra vừa rồi mình hơi nóng vội. Có điều nghĩ đến sự mềm mại và mùi hương trên cơ thể Lâm Thiên Hoan lúc nãy, anh chẳng thấy hối hận.
“Thiên Thiên…” Úc Hàn gọi tên Lâm Thiên Hoan, mỉm cười dựa vào tường bắt đầu hồi tưởng lại khoảnh khắc ấm áp ấy.
Chờ Lâm Thiên Hoan ra khỏi cửa thì đã là vài tiếng sau. Cô vốn cho rằng Úc Hàn đã rời đi từ lâu rồi, nhưng khi mở cửa, bóng dáng cao ngất ấy lại xuất hiện trước mặt cô.
“Hi.” Úc Hàn cố tình chỉnh trang lại bản thân, bây giờ trông anh ăn mặc chỉnh tề, có một loại phong lưu khác với lúc trước, anh vẫy tay với Lâm Thiên Hoan, rất tự nhiên hỏi “Em tính đi đâu? Anh lái xe chở em đi.”
Lâm Thiên Hoan thực sự không hiểu nổi tại sao anh rảnh rỗi thế, bèn thắc mắc.
“Theo đuổi bà xã là một sự kiện trọng lớn trong đời, chuyện khác đều có thể lùi lại, thời gian à, chắt chiu tí là có.”
Anh đưa tay cầm túi xách giúp Lâm Thiên Hoan, theo cô đi xuống lầu, không đợi Lâm Thiên Hoan từ chối đã nhét cô lên xe. Lâm Thiên Hoan choáng váng, ban nãy cô định từ chối, Úc Hàn lại thắt dây an toàn cho cô, sau đó khởi động xe.
“Giờ có thể nói cho anh biết đi đâu không?” Úc Hàn hỏi cô.
Lâm Thiên Hoan trừng mắt không nói lời nào.
“Anh thực sự không nỡ để em chen chúc trong tàu điện ngầm” Úc Hàn quay đầu nhìn cô, mặt mày rất dịu dàng “Cho anh một cơ hội, được không Thiên Thiên?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận