Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Ngôi Nhà Cũ Và Những Ký ức
Sáng hôm sau, Tinh Thần tỉnh dậy với cơ thể ê ẩm như muốn rời ra từng mảnh. Phó Hoành đã đi làm từ sớm. Trên bàn đầu giường có để lại một tờ giấy nhắn và một tấm thẻ ngân hàng. “Nghỉ ngơi đi. Tối tôi về.”
Cô cầm tờ giấy lên, cười nhạt. Hắn lúc nào cũng vậy, đánh một cái rồi lại xoa một cái.
Tinh Thần lê bước vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước nóng để xoa dịu những vết thương trên cơ thể. Nhìn vào gương, cô thấy những vết hôn tím bầm chi chít trên cổ và ngực, dấu tích của sự chiếm hữu cuồng loạn đêm qua. Cô thở dài, mặc một chiếc váy cao cổ để che đi những dấu vết ấy.
Buổi chiều, Phó Hoành cho người đến đón cô. Chiếc xe đưa cô rời khỏi thành phố ồn ào, đi về phía ngoại ô Đài Nam. Xe dừng lại trước một ngôi nhà ba tầng kiểu Nhật cũ kỹ nhưng được bảo quản rất tốt.
Tinh Thần bước xuống xe, ngỡ ngàng nhìn khung cảnh trước mắt. Một khu vườn rộng lớn với những thảm cỏ xanh mướt, những cây tùng được cắt tỉa tỉ mỉ, một hồ cá koi nước trong vắt nhìn thấy đáy, tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ tạo nên một không gian yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường.
Ngôi nhà gỗ mộc mạc, toát lên vẻ cổ kính và ấm áp. Đây hoàn toàn khác biệt với sự xa hoa, lộng lẫy của biệt thự Cổ gia hay những căn hộ cao cấp mà Phó Hoành thường ở.
“Thích không?” Giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng cô.
Tinh Thần quay lại, thấy Phó Hoành đang đứng đó, tay đút túi quần, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Hắn đã thay bộ vest công sở bằng một bộ đồ ở nhà thoải mái, trông bớt đi vẻ lạnh lùng, xa cách.
“Đây là đâu?” Cô hỏi.
“Nhà của tôi.” Hắn đáp ngắn gọn, rồi bước đến nắm tay cô dắt vào trong. “Từ nay về sau, chúng ta sẽ sống ở đây.”
Bên trong ngôi nhà được trang trí theo phong cách tối giản, sử dụng nhiều gỗ tự nhiên, tạo cảm giác gần gũi, ấm cúng. Tầng một là phòng khách và bếp, tầng hai là phòng ngủ và thư phòng, tầng ba là một căn phòng trống nhìn ra biển.
“Em có thể trang trí lại theo ý thích của mình.” Hắn nói khi dẫn cô đi tham quan. “Phòng trên tầng ba có thể làm phòng vẽ cho em.”
Tinh Thần ngạc nhiên nhìn hắn. Hắn nhớ cô thích vẽ sao?
“Tại sao lại ở đây?” Cô thắc mắc.
“Vì nơi này yên tĩnh. Và… nó sạch sẽ.” Hắn nói đầy ẩn ý. Cô hiểu ý hắn. Hắn chán ghét sự ồn ào, giả tạo của giới thượng lưu, chán ghét những mưu toan tính toán ở Cổ gia. Nơi này là thế giới riêng của hắn, và giờ hắn muốn nhốt cô vào thế giới đó cùng hắn.
“Tôi có thể đi thăm dì Hồng không?” Cô hỏi, giọng rụt rè.
“Được. Cuối tuần tôi sẽ đưa em đi.” Hắn gật đầu, dễ tính đến bất ngờ.
“Tôi… tôi muốn tìm một công việc.” Cô lấy hết can đảm đề nghị tiếp.
Phó Hoành cau mày, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Em thiếu tiền sao? Thẻ tôi đưa đâu?”
“Không phải tiền. Tôi muốn đi làm để thấy mình còn có ích, để không phải ru rú trong nhà cả ngày.” Cô vội giải thích. “Tôi hứa sẽ ngoan, sẽ không tiếp xúc với đàn ông lạ, sẽ về nhà đúng giờ.”
Hắn nhìn chằm chằm vào cô một lúc lâu, như để đánh giá mức độ chân thành trong lời nói của cô. Cuối cùng, hắn thở dài, gật đầu: “Được rồi. Nhưng phải là công việc tôi cho phép.”
Tinh Thần mừng rỡ, gật đầu lia lịa. Dù sao thì được ra ngoài làm việc cũng tốt hơn là bị giam lỏng ở nhà.
Tối hôm đó, họ cùng nhau ăn tối trong không gian yên tĩnh của ngôi nhà mới. Phó Hoành gắp thức ăn cho cô, hỏi han về sức khỏe của cô. Sự dịu dàng hiếm hoi của hắn khiến Tinh Thần cảm thấy hoang mang. Cô không biết nên tin vào bộ mặt tàn nhẫn đêm qua hay bộ mặt ôn nhu lúc này.
Đêm đến, nằm trong vòng tay hắn, nghe tiếng nhịp tim trầm ổn của hắn, Tinh Thần mơ màng chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, cô thấy mình và hắn là hai đứa trẻ ở cô nhi viện năm nào, cùng nắm tay nhau chạy trên đồng cỏ xanh, không có hận thù, không có đau khổ, chỉ có tiếng cười giòn tan.

Bình luận (0)

Để lại bình luận