Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứa bé sao.

Cô có lỗi với hắn, đặc biệt hối lỗi cho nên không có biện pháp sẽ rời đi.

Mà cô hiện tại cũng chỉ có thể nói lời xin lỗi với đứa bé trong bụng này.

“Chịu đựng một chút con nhé! Mẹ nhất định sẽ đem bệnh của ba con chữa khỏi.”

———

Vết bầm trên mặt qua một ngày mới đỡ hơn được chút, cô không dám lại xin nghỉ, mang khẩu trang đi đến trường học, trong văn phòng mấy người giáo viên nhìn thấy cô lâu lâu lại không có mặt, tựa hồ bất mãn.

Giáo viên vốn chính là công việc một người phải kiêm luôn nhiều nhiệm vụ, thiếu đi một người, công việc liền phải chồng chất trên người các cô.

Liên tiếp ba ngày Hoa Cẩn đều phải tăng ca đến khuya, cô vẫn đang mang thai, mấy giáo viên cũng không nhìn nỗi nữa, khuyên bảo cô về nhà sớm một chút.

Hoa Cẩn lúc này mới nhớ tới mình còn chưa có đi làm kiểm tra, cô thập phần sợ hãi sợ biết được rằng đứa bé trong bụng là cái thai chết, cho nên vẫn luôn không dám đi.

Tịch Khánh Liêu ở trong nhà chờ đến hơn mười một giờ.

Cách hai phút liền nhìn ra cửa một lần, hắn thay bộ đồ công nhân ra, mặc vào quần áo màu xám hưu nhàn nhạt, bên ngoài khoác áo lông dê, đi đến trường học tìm cô.

Toà nhà chính chỉ còn một phòng sáng đèn, quả nhiên là ở chỗ này.

Hoa Cẩn nghe được có người tiến vào, quay đầu lại nhìn thoáng qua, biểu tình cũng không có nhiều kinh ngạc, lại tiếp tục gõ chữ.

“Anh chờ em một lát, phải điền xong cái bảng biểu này đã.”

“Không cần vội.”

Hắn có chút thất vọng, ngồi ở trên ghế phía sau cô, nhìn thời gian đã 12 giờ.

Hơi hơi hé miệng, không biết lời này có nên nói ra hay không.

Nhưng hắn suy nghĩ trong chốc lát vẫn là nói “Thức đêm không tốt, Cẩn Cẩn, nếu không ngày mai lại làm đi.”

“Em còn rất nhiều việc phải làm, cái này không thể để lâu.”

“Được.”

Qua một lát.

Hắn lại nói “Trong nhà không phải có máy tính trường học phát cho sao? Vì sao không để về nhà rồi làm, hôm nay tôi tan ca đã chờ em rất lâu, gửi tin nhắn em cũng không trả lời.”

“Em rất bận, Khánh Liêu.”

Hắn không nói nữa, an tĩnh mà ngồi một chỗ.

Thật lâu sau.

“Em có phải không muốn về nhà không?”

Hoa Cẩn không nói chuyện, hắn ngẩng đầu nhìn thân ảnh cô, sống lưng đơn bạc rũ xuống, cúi đầu gõ chữ lúc nhanh lúc chậm.

Ngay sau đó là một trận âm thanh hít hít cái mũi đầy uỷ khuất.

Phát hiện ra cô đang khóc, Tịch Khánh Liêu rất nhanh đứng dậy liền đi qua “Cẩn Cẩn.”

Hoa Cẩn xoay người che mặt lại, tránh né hắn đụng vào.

“Anh cứ mặc kệ em, em muốn một mình ở đây làm việc. Lần sau anh có thể đừng tới trường học tìm em nữa được không? Xin anh đấy!”

“Vì cái gì, tôi không rõ!” Hắn thanh âm luống cuống “Có chuyện gì không thể cùng tôi nói sao? Em biết rõ tôi lo lắng như vậy, vì sao lại muốn tra tấn tôi! Có phải em không còn muốn ở bên tôi nữa không?”

“Đừng nói nữa, em không có.”

“Vậy sao em lại không muốn về nhà? Không trả lời tin nhắn của tôi?”

“Ô em xin anh đừng nói nữa mà!”

Cô thình lình bọc phát tính tình, cầm tập tài liệu ném lên người hắn, khóc thút thít bả vai run rẩy, Tịch Khánh Liêu lần đầu tiên thấy cô tức giận như vậy, vốn dĩ hắn đến trường tìm cô cũng đã một bụng uỷ khuất bên trong rồi.

“Vì sao vậy Cẩn Cẩn?”

“Tôi không rõ làm sao em lại tức giận như vậy? Có phải có người ăn hiếp em không? Em không nói cho tôi, tôi làm sao biết được đây! Tôi cũng rất khó chịu, tôi ở nhà chờ em đến rất lâu.”

“Em không biết.”

Cánh tay cô chống lên bàn, rốt cuộc kiên trì không được che mặt khóc lớn, ô oa tiếng khóc, hắn nghe qua, xưa nay chưa từng có ủy khuất đến vậy.

Mắt thấy nước mắt từ khe hở ngón tay chảy ra, thân thể run rẩy, tiếng khóc hoảng hốt lại vô lực.

“Em rất đau, Khánh Liêu em cũng muốn chấp nhận anh có hai cái nhân cách, anh căn bản không biết em có bao nhiêu khó chịu, anh thì lúc này lúc khác. Thậm chí mỗi ngày em đều lo lắng sợ hãi đề phòng anh không biết khi nào sẽ lại đánh em, có thể hay không vĩnh viên sẽ phải chịu bạo lực gia đình, sợ rằng đứa bé được sinh ra anh cũng sẽ đánh nó.”

Đôi tay hắn vươn ra rồi chậm rãi buông xuống, rũ ở hai bên hông.

Hai mắt trống rỗng, lần đầu tiên cảm thấy thì ra chính mình có thể bất lực như vậy.

“Tôi không nghĩ sẽ mãi thế này, cũng rất muốn thay đổi, tôi quả thực có lỗi với em, xin lỗi em thật nhiều.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận