Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hương vẫn luôn kéo tay Liêu Thuân, cả người anh cơ bắp cứng cỏi, cô kéo mãi vẫn không nhúc nhích, mắt thấy người bị anh bóp muốn nghẹt thở, Trần Hương gấp đến độ nước mắt đều rơi xuống: “Huấn luyện viên, buông cô ấy ra…”

Liêu Thuân thả lỏng tay, lấy điện thoại ra gọi cho Lương Viên: “Đem phụ nữ của ông biến đi, ở toilet.”

Cô gái trực tiếp lụi xơ trên mặt đất, cô ta khóc lớn, trước mặt đầy nước mắt, không lâu sau, Lương Viên đi tới: “Có chuyện gì vậy?”

“Mẹ nó ông tự hỏi đi.” Liêu Thuân lạnh mặt, xoay người kéo Trần Hương đi.

Ra tới bên ngoài, anh dừng lại, xoay người dùng ngón cái lau nước mắt chưa kịp khô của Trần Hương, miệng hung dữ, nhưng động tác trên tay rất nhẹ: “Mẹ nó người khác bắt nạt em, em không biết gọi ông đây tới sao? Chỉ biết khóc, còn khóc nữa, tôi làm em trước mặt bọn họ.”

Anh luôn như vậy, lúc dọa cô, lúc thì che chở cho cô.

Trần Hương hít hít các mũi, vòng tay run run ôm trọn eo anh, cái gì cô cũng không nói, chỉ biết khóc, không biết tại vì sao, nước mắt có muốn cản cũng không được.

Trong lòng Liêu Thuân còn nổi lửa giận, nhưng khi bị vòng tay nhỏ nhắn cô ôm lại, ngọn lửa đang cháy hừng hực bỗng chốc tan biến.

“Đệt, nước mắt của em đâu ra nhiều vậy?” Liêu Thuân ngoài miệng nói ghét nói bỏ, nhưng tay vẫn luôn lau nước mắt cho cô, bạn bè anh thấy anh đứng ở bên ngoài dỗ bạn gái, ai cũng cảm thấy xa lạ mà cười cười.

Liêu Thuân quay đầu thì thấy, bọn họ đều dán mắt qua bên này, còn có người cầm điện thoại quay video, tròng mắt anh trừng lên: “Chụp cái gì mà chụp!”

Tiếng mắng của anh làm người trong lồng ngực mình bị dọa, toàn bộ cơ thể hơi run lên, đôi mắt sợ sệt nhìn anh, mũi vì khóc mà trở nên hồng lên, Liêu Thuân nhéo mũi nhỏ cô: “Không mắng em mà, đừng khóc, ông đây bị đám kia cười vào mặt rồi, còn khóc nữa hả.”

Lúc này Trần Hương mới ý thức được, bạn của anh đang đứng ở cửa, cảnh tượng vừa nãy không biết bị bao nhiêu người nhìn thấy.

Cô cúi đầu cố ngăn nước mắt, Liêu Thuân xoay người đi vào quầy cầm cây kem đưa cho cô, kem ở đây đa dạng đủ vị đủ dáng, Trần Hương ăn kem vị việt quất, chính là loại trái cây nhập khẩu mùi hương nồng đậm, cô liếm vài cái, gương mặt mang theo điểm cười.

Liêu Thuân duỗi tay lau khóe miệng cô: “Đi vào đây ăn.”

Trần Hương đi theo sau anh đi vào, Lương Viên đi từ toilet ra, miệng ngậm điếu thuốc, cô em nóng bỏng khi nãy mặt mày xám xịt cũng đi ra, cô ta cách một khoảng nhìn Trần Hương, cái gì cũng không nói, mở cửa đi ra ngoài.

Trần Hương không nhìn thấy cô ta thời điểm cô ta đi ra ngoài, tay Liêu Thuân đáp xuống đùi trong cô, cô cả kinh, chọc chọc trên cánh tay Liêu Thuân, anh không để ý, chỉ ghé vào tai cô, hạ giọng: “Tối nay cho kem lên huyệt nhỏ để tôi liếm, được không?”

Tai Trần Hương đỏ lên, thân thể run rẩy, thân dưới vì lời nói của anh mà tự giác chảy một ít dâm thủy.

“Nói cái gì sợ người khác nghe thấy hả?” Người đàn ông trên bàn hỏi Liêu Thuân: “Cười trông biến thái vl.”

Liêu Thuân ngẩng đầu cười: “Ông lăn mẹ đi.”

Lương Viên ngồi xuống, gọi phục vụ rót rượu, cùng chạm ly với Liêu Thuân, hai người cũng không đề cập chuyện toilet lúc nãy, cô em nóng bỏng khi nãy hồi lâu cũng chưa có trở về, những cô gái khác cũng biết xảy ra chuyện, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, thấy cô ta trở lại, lúc này mới dám nhỏ giọng hỏi thăm.

Trong lòng cô ta vẫn còn sợ hãi chuyện lúc nãy, đem chuyện của mình kể được dăm ba câu, cuối cùng nhắc nhở: “Cô gái kia từ nông thôn tới đây, là người trong lòng Liêu Thuân, Lương Viên và anh ta là bạn bè nhiều năm, lần đầu tiên anh ấy thấy Liêu Thuân phản ứng như vậy.”

Mấy cô gái nghe xong không khỏi thổn thức, muốn nói người đàn ông này, một khi có tiền, thì không bao giờ thiếu phụ nữ bên cạnh, mỗi ngày đổi một cô cũng được, loại phụ nữ như bọn họ, ở lâu nhất cũng chỉ có nửa tháng, không chừng tháng sau sẽ bị đá.

Bình luận (0)

Để lại bình luận