Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bữa Tối Của Quỷ
Ngay khi Bùi Yên nghĩ rằng hắn sẽ xé xác cô ra ngay trên sô pha, Lâm Dịch Phong đột nhiên buông cô ra.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại cổ áo sơ mi, vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Cơn thịnh nộ cuồng bạo vài giây trước dường như đã bốc hơi không còn dấu vết.
“Đói rồi. Đi nấu cơm.”
Bùi Yên sững sờ. Cô nhìn hắn. Hắn… đang nói gì vậy? Nấu cơm? Sau khi suýt nữa bóp nát ngực cô và cắn cô chảy máu?
Cô ngồi co ro trên sô pha, kéo lại chiếc áo bị xộc xệch, run rẩy quan sát hắn. Hắn thực sự đi vào bếp. Căn bếp bằng đá cẩm thạch trắng và thép không gỉ lạnh lẽo, rõ ràng là rất ít khi được sử dụng, giống hệt như chủ nhân của nó.
Hắn thản nhiên đeo tạp dề. Rồi hắn quay lại nhìn cô.
“Còn ngồi đó? Lại đây.”
Bùi Yên không dám nhúc nhích.
“Anh nói, lại đây.” Giọng hắn vẫn đều đều, nhưng mang theo một mệnh lệnh không thể chối cãi.
Cô gái nhỏ run rẩy đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía hắn. Cô giống như một con cừu non đi vào hang cọp.
“Buộc tạp dề giúp anh.” Hắn quay lưng lại, chìa hai sợi dây ra.
Bùi Yên hít một hơi. Cô đang làm gì thế này? Tình huống này quá quái dị. Tay cô run đến mức không thể thắt nổi cái nơ. Ngón tay cô vô tình chạm vào lớp áo sơ mi mỏng, cảm nhận được hơi nóng và cơ bắp săn chắc bên dưới. Hơi thở của hắn phả ra ngay bên cạnh.
“Xong chưa?”
“Xong… xong rồi…”
“Tốt. Rửa rau đi.” Hắn chỉ vào bồn rửa, nơi đã có sẵn một rổ rau xanh mướt.
Bùi Yên máy móc mở vòi nước. Dòng nước lạnh lẽo xối vào tay, nhưng không thể làm dịu đi cơn hoảng loạn trong đầu cô.
Hắn đang chơi trò gì? Hắn hành hạ cô, sỉ nhục cô, rồi bắt cô đóng vai một cặp tình nhân hạnh phúc nấu ăn cùng nhau sao? Sự tương phản này, sự “bình thường” giả tạo này, còn đáng sợ hơn cả bạo lực của hắn.
Cô liếc trộm hắn. Hắn đang thái thịt. Động tác của hắn dứt khoát, chính xác, không một động tác thừa. Con dao sắc lẹm trong tay hắn lướt trên thớt, tạo ra những âm thanh “cộc, cộc, cộc” đều đặn.
Bùi Yên rùng mình. Hắn thái thịt cũng giống như cách hắn đối xử với cô vậy. Lạnh lùng, chuẩn xác, và tàn nhẫn. Hắn đang phân tách cô ra, từng mảnh một, kiểm soát từng phần trong cuộc sống của cô.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Nước bắn ra ngoài rồi kìa.”
Bùi Yên giật mình, vội vàng vặn nhỏ vòi nước.
Hắn cười khẩy. “Tập trung vào. Lát nữa em sẽ còn nhiều việc phải làm lắm.”
Câu nói đầy ẩn ý đó khiến dạ dày cô thắt lại. Bữa tối này. Nó không phải là một bữa tối. Nó là một nghi lễ trước khi hành hình. Và cô, chính là vật tế. Cô cúi đầu, nước mắt lại bắt đầu rơi, hòa lẫn vào dòng nước đang rửa trôi đống rau vô tội.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận