Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vốn là trong lòng đang chất chứa vô vàn nỗi uất ức tủi thân nên vô cùng mẫn cảm, Mạn Nhu thấy hành động lùi bước xa cách đó của anh lại càng thêm ủy khuất cõi lòng khó chịu vô ngần. Cô dùng ánh mắt đỏ hoe khác thường hung hăng lườm trừng Cao Nghị một cái cháy xém, đôi môi mím chặt cũng chẳng thèm nói lời yêu thương hỏi han nào, chỉ lạnh lùng lùi ra đợi anh lết thân hình cao lớn đi vào phòng rồi hậm hực thuận tay đập đóng sầm cửa lại. Cao Nghị ngơ ngác gãi gãi cái đầu đầy bụi đất, đang định mở miệng chuẩn bị nói với Mạn Nhu vài câu xin lỗi dỗ dành dễ nghe thì chợt một giọng nữ xa lạ nũng nịu chảy nước từ trong phòng khách vang lên lanh lảnh: “Anh Nghị, anh đã vất vả đi làm nhiệm vụ về rồi sao, anh….có khỏe không? Em nhớ… lo cho anh lắm!”.
Cao Nghị chỉ cảm thấy một luồng điện xẹt qua da đầu tê dại, anh cũng không thèm để ý đến thái độ của Mạn Nhu nữa mà quay ngoắt lại sải bước đi về phía sô pha, đôi mắt sắc lạnh nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc lố lăng xa lạ đang ỏn ẻn đứng đó. Mà người đàn bà đang ngồi chễm chệ kế bên cô ta giờ phút này đang dùng ánh mắt như ngọn lửa đốt mà lườm nhìn anh, không ai khác chính là người chị gái Cao Tình. Cao Nghị cảm thấy vô cùng kinh ngạc rất ngoài ý muốn, hàng lông mày rậm nhướng lên hỏi: “Chị, sao chị lại đột nhiên tới tận cái nơi khỉ ho cò gáy này?”. Trong lòng Cao Tình vốn dĩ vẫn rất yêu thương quan tâm cậu em trai độc đinh, cô hối hả đứng dậy tiến lên trước săm soi nói: “Em đi lấy vợ biệt tăm chẳng chịu về thăm nhà lấy một lần, chị nghe ngóng biết em đóng quân ở đây nên lặn lội đến coi thử một chút xem em sống chết thế nào. Nhìn bộ dạng lếch thếch của em xem, mới có mấy tháng mà vừa đen vừa gầy xọp hẳn đi, vợ con chăm sóc kiểu gì thế này!”.
Nghe chị gái cằn nhằn xót xa, biểu tình của Cao Nghị liền mềm nhũn, giọng điệu hạ xuống nói: “Chị à, em hiện tại sống rất tốt, chị đừng lo. Chị chịu khó ngồi đây đợi em một chút, em một thân hôi hám đến phòng tắm tắm rửa sạch sẽ rồi lại ra nói chuyện với chị sau.”. Cao Tình gật gật đầu liên thanh nói được. Chờ đến khi cánh cửa phòng tắm vừa đóng lại cái cạch, mụ liền thay đổi sắc mặt, lườm liếc xéo qua Mạn Nhu đang đứng đó, hất hàm ra lệnh: “Còn đứng trơ ra đó làm gì? Mau vác cái mặt ra cửa hàng mua hai con gà ta về hầm thuốc bắc cho nó tẩm bổ thân thể đi. Bị cô vắt kiệt nên gầy thành cái dạng da bọc xương gì rồi không biết.”. Mạn Nhu nén cục tức ừ nhẹ một tiếng rồi thui thủi xách giỏ ra ngoài mua thức ăn.
Dọc theo đường đi ra chợ, tâm tình cô cực kỳ phức tạp rối bời, vừa giận run người cái chuyện Cao Nghị rõ ràng đã lén lút thấy gặp Tào Tiểu Hà trước đây lại không hề hé răng thành thật nói với cô lời nào, vừa cảm thấy ủy khuất tủi thân nghẹn ngào vì Cao Tình chèn ép đối xử không công bằng, mà tất cả những điều khổ sở này đều là do một tay Cao Nghị mang lại. Mấy ngày nay cô cắn răng cùng hai mụ đàn bà bọn họ ở chung dưới một mái hiên nhà, thường xuyên chạm mặt đụng phải Tào Tiểu Hà, tuy rằng trên mặt đối phương luôn giữ vẻ tươi cười vui vẻ giả tạo, ngữ khí thốt ra luôn thảo mai ôn hòa nhưng lại khiến cho Mạn Nhu có cảm giác lạnh sống lưng như bị một con rắn độc quấn lấy cổ, hít thở không thông. Bầu không khí trong cái nhà nhỏ lúc nào cũng u ám ngột ngạt, buổi tối Mạn Nhu cũng trằn trọc không chợp mắt ngủ được, chỉ mong mỏi từng giây Cao Nghị sớm bình an trở về. Nhưng rồi cô lại run rẩy sợ hãi sau khi Cao Nghị trở về sẽ bị luồng hào quang cốt truyện chết tiệt dẫn dắt, nam nữ chủ rồi sẽ cuốn lấy ở bên nhau, còn số phận mình sẽ rơi vào kết cục thê thảm bị luân gian nhục nhã.
Cứ ôm lấy những nỗi lo lắng rối rắm như vậy vò võ tận mấy ngày trời, cả người Mạn Nhu héo mòn đã gầy rộc đi một vòng, cảm giác thèm ăn chua ngọt cũng không có mà kỳ lạ thay cả bà dì rớt dâu tháng này cũng không thấy tới thăm. Trước mắt cô thân cô thế cô phải tự mình lếch thếch đi mua thức ăn, một thân một mình khệ nệ xách bưng cầm một đống đồ cồng kềnh nặng trĩu mà không có ai thèm giúp đỡ nên đành phải lết những bước chân chậm rãi vừa đi vừa thở dốc nghỉ mệt trở về nhà. Vừa khệ nệ xách đồ đi tới trước cửa, cô đã nghe được tiếng cười lanh lảnh thẹn thùng và giọng nói làm nũng như chảy nước của Tào Tiểu Hà đang dâm đãng mà xưng hô gọi một tiếng: “Anh Nghị”. Thế mà đáp lại, Cao Nghị lại không hề gắt gao phản bác hay mắng chửi đuổi đi, ngược lại còn nhàn nhạt không mặn không nhạt lên tiếng tiếp lời, sự dung túng này làm trái tim Mạn Nhu như rơi xuống hầm băng, càng thêm băng giá tột độ. Cô cắn môi đẩy cửa bước ra, cũng chẳng muốn nghe bọn họ chướng mắt trò chuyện đưa đẩy, không thèm chào hỏi nói một tiếng nào mà cắm đầu lặng lẽ xách đồ chui tọt vào nhà bếp lầm lũi nấu ăn. Cao Nghị thấy thế liền bật đứng lên định cất bước tới nhà bếp giúp đỡ xách đồ cho Mạn Nhu lại bị bàn tay Cao Tình túm chặt lấy ống tay áo, lôi kéo bắt anh ngồi xuống hỏi dồn dập chuyện sinh hoạt gian khổ trong quân đội. Cao Nghị chần chừ nghĩ chị mình ở quê lên thường ngày rất ít khi có dịp đến quân đội thăm hỏi nên trong lòng chỉ đành hướng mắt về bếp xin lỗi Mạn Nhu một tiếng rồi bị động ngồi xuống tiếp tục cùng chị gái nói chuyện phiếm.
Động tác nhặt rau thái thịt làm thức ăn của Mạn Nhu như một cỗ máy móc vô hồn, nhanh chóng cắm cúi nấu nướng bày biện xong một bàn lớn đầy ắp chén dĩa thức ăn thơm lừng. Sau khi cả nhà yên lặng ăn xong, Cao Nghị cũng không giống như thường ngày ngoan ngoãn mà chủ động gom dọn đi rửa chén. Thật ra anh đã định tự giác làm, tay áo sơ mi cũng đã săn sàng xắn lên cao rồi lại bị Cao Tình trợn mắt níu kéo lại, giọng điệu vô cùng không vui hạch sách: “Em là trụ cột đàn ông, mỗi ngày ở trong quân đội lăn lộn huấn luyện đã quá đủ vất vả mệt mỏi rồi, về đến nhà còn bắt em phải động tay làm việc nhà hạ cấp này sao. Nếu đã mù mắt cưới phải một người vợ vô dụng không phụ giúp hầu hạ được gì như vậy thì không bằng em nhanh chóng dứt khoát viết đơn ly hôn tống cổ đi.”. Cao Nghị nghe xong những lời lẽ vô lý nhẫn tâm ấy chỉ cảm thấy đầu óc lùng bùng ong ong. Từ trước đến nay anh vẫn luôn răm rắp kính trọng người chị vất vả này của mình, nghĩ lại dù sao thì chị ấy cũng lên đây không ở lâu, trong nhà ở quê còn có con nhỏ nheo nhóc chờ đợi, chơi vài ngày nữa sẽ phải cuốn gói về. Cho nên anh nín nhịn cũng không tranh cãi xuống bếp rửa chén nữa, tính toán chờ đến buổi tối đóng cửa phòng ôm Mạn Nhu vào lòng sẽ ngon ngọt giải thích rõ ràng ngọn ngành mọi chuyện với cô sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận