Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe những lời đó, lâu lắm rồi đầu tôi mới nóng bừng lên như thế.

Có vẻ anh thật sự định nhốt tôi hoàn toàn dưới hầm nhà của anh. Một nơi trong suốt đến mức nhìn được ra ngoài nhưng chẳng thể chạm được vào ai, đúng vậy.

Cuối cùng chỉ còn mỗi anh là thật, không còn ai khác. Nếu anh chất hết gạch, bịt kín lối vào như nhân vật chính trong 《Thùng rượu Amontillado》 rồi bỏ đi, thì tôi? Tôi bị bỏ lại sẽ ra sao?

‘Bảo mình chết khô một mình à?’

Mũi tôi cay xè. Biết rõ anh sẽ nhốt mình mãi mãi, vậy mà tôi vẫn như kẻ nghiện rượu đi tìm thùng rượu không tồn tại, tôi hỏi anh.

“Thế còn em?”

Nghe tôi nói vậy, anh dừng tay lại và nhìn tôi.

“Thế còn em thì sao?”

Tôi khóc. Tôi biết chắc tiếng khóc này sẽ chẳng thể chạm được đến anh ấy. Kinh nghiệm đã dạy tôi thế.

“Em không dựng được với con gái… nên phải chết à?”

“Soobin à?”

“Thế còn em?”

Tôi không có ý định phản kháng. Chỉ tuyệt vọng thôi.

“Nếu không có anh thì em phải làm sao?”

Không thể có mối quan hệ đặc biệt với đàn ông hay đàn bà, cũng chẳng sống nổi một mình, không có anh thì chẳng tự làm được gì, thế nếu một ngày anh biến mất thì tôi sẽ thế nào?

“Còn em…? Nếu không có anh thì em phải thế nào?”

Giờ đây, điều khiến tôi sợ không còn là việc nhận ra mình mãi mãi không thể tự thoát khỏi anh nữa… Mà chính là anh biến mất. Tôi sợ phải một mình không có anh.

“Anh định để em chết đói à?”

Anh định sẽ có mối quan hệ đặc biệt với người khác, không còn là tôi nữa.

“Em khi không có anh? Muốn em chết khát thì thà giết em ngay bây giờ đi, nếu anh ghét em, muốn trả thù em thì…”

Anh đang cởi áo thì bước đến gần.

“Sao lại không có anh?”

Anh hỏi. Tôi co gối áp vào bụng, vùi mặt vào đó, anh dùng sức nâng cằm tôi lên.

Tôi khóc như kẻ say rượu. Vừa khóc vừa lặp đi lặp lại những lời vừa nói. Anh vỗ nhẹ lên má tôi như bảo tỉnh lại. Tôi lắc đầu quầy quậy.

“Soobin à, sao lại không có anh?”

Khi ánh mắt tôi nhìn thẳng vào mắt anh, anh vuốt ve má tôi bằng lòng bàn tay.

“Giờ anh đang ở đây mà, anh đang ở đây thì em lo cái gì.”

Anh dỗ dành tôi bằng giọng nói dịu dàng. Nhưng tôi vẫn chìm trong tuyệt vọng. Giờ tôi…

Trời là đất, đất là trời, và tôi không còn biết cái gì là cái gì nữa. Anh nắm lấy cằm tôi.

“Suỵt…”

Âm thanh đó khiến tôi tỉnh táo lại.

“Anh khác với bố mẹ, Soobin à. Nhìn anh này.”

Tôi nhìn anh.

“Anh không bỏ rơi em đâu.”

Anh nói.

“Anh sẽ ở bên em. Từ giờ gia đình anh cũng chỉ có mình em thôi. Em lo lắng cái gì.”

Mắt anh sáng rực như mặt trời.

“Anh là của em. Cũng như em là của anh vậy… đúng không?”

Và giờ tôi đã trở thành ngôi sao của anh. Thuộc về anh.

“Em bảo anh phải chịu trách nhiệm với em đúng không?”

Anh hỏi. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình như đang rơi.

“Anh sẽ.”

Rơi vào hố sâu không đáy.

“Anh sẽ chịu trách nhiệm, cho đến cùng.”

Anh thì thầm bằng giọng nói ngọt như mật.

“Chỉ hai ta bên nhau thôi nhé.”

Nếu nghe câu ấy trước đây, chắc tôi sẽ nổi da gà. Tôi sẽ phát điên. Tôi sẽ liều mạng chạy trốn cho bằng được. Nhưng giờ đây, câu nói ấy chỉ thấy ngọt ngào mà thôi.

“…Thật không?”

“Đúng vậy, thật. Thế nên đừng làm mấy chuyện đó nữa.”

Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.

“Không làm thế nữa chứ?”

Anh ôm tôi ngã xuống.

“Đã bao giờ anh vô trách nhiệm với em đâu?”

Rồi anh áp môi vào tai tôi, cọ nhẹ và thì thầm. Quả nhiên, đáng lẽ lúc ấy tôi phải chết đi.

Nếu là như thế, thì sau này khi chết thật mà gặp bố mẹ, ít ra tôi còn có mặt mũi nhìn hai người.

“Lúc nào em thấy anh không chăm sóc cái cần chăm sóc đâu?”

Có lẽ vì không ở lại trong biển lửa ngày ấy nên giờ tôi mới ra thế này.

“Giao em cho anh đi.”

Nhưng kỳ lạ thay, ngọn lửa ấy giờ đây lại ấm áp. Một thứ ấm áp như rượu độc làm tôi mất hết lý trí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận