Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Tuyên bố chủ quyền
Không khí xung quanh Tiêu Hách giảm xuống độ âm. Đôi mắt cậu tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão lớn. Cậu bước nhanh tới, giật phăng chai nước rỗng trên tay Triệu Tử Hải và ném mạnh vào thùng rác ở góc phòng.
Tiếng “bộp” vang lên khiến mọi người giật mình quay lại.
Trước khi Triệu Tử Hải kịp phản ứng hay tỏ thái độ, Tiêu Hách đã vòng tay ôm chặt lấy eo Lục Thanh Yến, kéo mạnh anh về phía mình. Cánh tay rắn chắc siết chặt đến mức làm nhăn nhúm cả vạt áo sơ mi phẳng phiu của anh.
“Bố!”
Một tiếng gọi vang lên dõng dạc, phá tan sự im lặng ngượng ngùng. Tiêu Hách nhìn thẳng về phía Tiêu Kiến Quốc, nhưng lời nói lại như những mũi tên bắn thẳng vào mặt Triệu Tử Hải.
Lục Thanh Yến hoảng hốt, tim đập thình thịch. Anh định vùng ra nhưng Tiêu Hách giữ quá chặt. Cậu công khai gọi “Bố” ở đây, chẳng khác nào lột bỏ thân phận thực tập sinh, chính thức xác nhận vị thế thái tử gia của tập đoàn.
Tiêu Hách tiếp tục, giọng nói mang theo sự nũng nịu giả tạo nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như dao: “Con theo anh Lục học được nhiều thứ lắm. Anh Lục lúc nào cũng chăm chút con từng li từng tí, con sắp bị anh ấy chiều hư luôn rồi. Năm nay bố nhất định phải tăng lương gấp đôi cho anh ấy nhé, không được để người tài chịu thiệt đâu.”
Tiêu Kiến Quốc ngơ ngác một chút rồi bật cười ha hả. Ông nào biết sóng ngầm cuộn trào, chỉ thấy con trai và cấp dưới đắc lực thân thiết thì vui mừng ra mặt: “Được, được! Bố cứ tưởng cái tính lạnh như băng của Thanh Yến thì trừ bố ra chẳng ai chịu nổi, không ngờ hai đứa lại hợp nhau thế.”
Tiêu Hách mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhưng lạnh lẽo. Cậu quay sang Triệu Tử Hải, người lúc này mặt đã cứng đờ lại vì bất ngờ.
“Chú Triệu cũng thấy đúng không ạ? Anh Lục là người của… công ty, là bảo bối của bố cháu, ai động vào anh ấy là không nể mặt bố cháu đâu.”
Câu nói đầy hàm ý đe dọa. Triệu Tử Hải là cáo già, sao không hiểu ý tứ trong đó. Y nhận ra mình vừa chọc vào vảy ngược của con trai chủ tịch. Nụ cười trên mặt y méo xệch, gượng gạo gật đầu: “Phải, phải… Thanh Yến là nhân tài hiếm có…”
Suốt phần còn lại của buổi họp, Tiêu Hách dính chặt lấy Lục Thanh Yến như hình với bóng. Cậu công khai ôm eo, dựa vai, thậm chí còn lén lút sờ soạng anh dưới gầm bàn để đánh dấu chủ quyền. Mỗi khi Triệu Tử Hải định mở miệng hay nhìn về phía này, Tiêu Hách lại trừng mắt nhìn lại, ánh nhìn hung dữ như chó sói bảo vệ bạn đời.
Cuối cùng buổi họp cũng kết thúc. Triệu Tử Hải vội vàng cáo từ, không dám nán lại thêm giây phút nào.
Ngay khi cửa phòng họp vừa đóng lại sau lưng người cuối cùng, Tiêu Hách lập tức nắm lấy cổ tay Lục Thanh Yến, kéo xềnh xệch anh về phía văn phòng riêng của giám đốc.
“Tiểu Hách, từ từ thôi… em làm gì vậy?” Lục Thanh Yến bị kéo đi loạng choạng, cố gắng giữ thăng bằng.
“Em ghen!” Tiêu Hách gầm gừ, đẩy mạnh cửa văn phòng, lôi anh vào trong rồi khóa trái cửa lại.
Tiếng chốt cửa “cạch” một cái khô khốc vang lên, báo hiệu cho một cơn bão tình dục sắp ập đến.
“Hắn ta dám uống nước của anh! Hắn ta dám nhìn anh bằng ánh mắt đó!” Tiêu Hách ép Lục Thanh Yến vào sát bàn làm việc, hơi thở nóng hổi phả vào mặt anh. “Anh là của em! Chỉ một mình em được chạm vào anh, được nếm mùi vị của anh!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận