Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cơn Thịnh Nộ Nguyên Thủy
Từ Tư Nhan còn chưa kịp hiểu “tư thế khác” là gì, hơi thở của cô đã bị cướp mất. Anh không hôn cô, anh gần như ngấu nghiến đôi môi cô. Nụ hôn này không có sự dịu dàng, nó là sự trừng phạt, là sự giải tỏa của cơn thịnh nộ bị dồn nén suốt cả buổi tối.
Anh xé toạc chiếc áo thun mỏng trên người cô, thứ vải vóc tội nghiệp kêu lên một tiếng ai oán. Anh đẩy cô ngửa ra sau, bắt cô vịn tay vào thành bồn tắm gỗ.
“Đứng vững.” Anh ra lệnh.
Anh đỡ lấy vòng eo thon của cô, nhấc nhẹ lên, ép cô đối mặt với bức tường. Gậy thịt nóng hổi, cứng như sắt nung, đã hoàn toàn tỉnh giấc, thúc mạnh từ phía sau, cọ xát vào khe mông mềm mại của cô.
“Ưm…” Cô rên rỉ, hai chân run rẩy.
Anh tìm kiếm lối vào, nhưng cô quá căng thẳng. Huyệt thịt khép chặt lại, kháng cự sự xâm nhập.
“Thả lỏng! A Nhan, thả lỏng cho anh!” Anh gầm gừ, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Nhưng cô không làm được. Sự trần trụi trước mặt anh, cộng với tư thế bị động này khiến cô sợ hãi.
Trần Chiêu Hàn cắn răng, cảm giác bị khước từ ngay lúc này còn tệ hơn cả bị dao đâm. Anh bị kẹp đến mức tiến thoái lưỡng nan. Anh gầm lên một tiếng khàn đặc, khốn đốn rút ra.
Nhưng cơn giận và dục vọng không hề tan biến.
Không một lời báo trước, anh cúi xuống, luồn tay dưới đầu gối cô, bế thốc cô lên. Nước từ bồn tắm văng tung tóe.
“Á!” Cô hoảng hốt bám lấy cổ anh.
Anh không nói gì, sải bước dài, mạnh bạo đi thẳng vào phòng ngủ.
Anh không đặt cô xuống. Anh quăng cô lên giường.
Tấm lưng trần của cô đập xuống nệm, nảy lên. Từ Tư Nhan choáng váng, còn chưa kịp định thần, bóng đen của anh đã phủ chụp xuống.
Anh không cho cô thời gian để sợ hãi. Một tay anh kéo vắt chân cô lên cánh tay mình, đầu gối còn lại của anh chen vào giữa, tách hai đùi cô ra một cách thô bạo.
Cửa huyệt mỏng manh, sưng đỏ vì những lần yêu trước, giờ đây phơi bày trọn vẹn trước mắt anh.
Cô nhổm nửa người dậy, và cô nhìn thấy nó. Cây gậy thịt thô to của anh, đỏ sậm vì nén nhịn quá lâu, gân xanh nổi lên chằng chịt, đầu nấm sưng to, rỉ ra dịch nhờn trong suốt, cong lên một đường kiêu ngạo, nhắm thẳng vào cô.
Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô há miệng nhưng không thốt nên lời.
Trần Chiêu Hàn nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười trầm luân, tà ác. Anh đỡ lấy con thú của mình, chỉ nghiền mài vài cái nơi cửa động ướt át, rồi không chút báo trước—
Phập!
Anh đâm vào. Mạnh mẽ. Quyết liệt. Lút cả gốc.
Cảm giác bị đâm xuyên, bị nong rách, bị lấp đầy một cách tàn bạo khiến Từ Tư Nhan hét lên một tiếng xé lòng. Cô ngửa cổ, mắt trợn tròn, cả người co giật, nước mắt mặn chát trào ra.
“Sâu quá… A… hỏng… hỏng mất thôi!”
Lồng ngực anh như có lửa đốt. Huyệt thịt non mềm của cô đang điên cuồng co bóp, siết lấy anh như muốn nuốt chửng. Cảm giác sung sướng tột độ này khiến anh gầm lên. Anh không rút ra ngay. Anh giữ nguyên tư thế đó, ghim chặt cô dưới thân, để cô cảm nhận trọn vẹn kích thước của anh đang ở sâu bên trong cô.
“Em thấy không, A Nhan?” Anh thở dốc bên tai cô, giọng khàn đặc. “Đây là nơi em thuộc về.”
Rồi anh bắt đầu.
Anh chậm rãi rút ra, gần như chỉ chừa lại cái đầu nấm, rồi lại thong thả, tàn nhẫn đẩy vào, lút cán. Mỗi một nhịp đẩy, anh đều xoáy sâu, nghiền nát mọi sự kháng cự của cô.
Cô gái dưới thân anh rên rỉ, từ tiếng hét đau đớn chuyển sang tiếng nức nở đê mê. Vòng eo nhỏ nhắn của cô bắt đầu vô thức nhấc lên, phối hợp với từng cú thúc của anh.
Anh muốn nhanh hơn, muốn thô bạo hơn. Anh hôn cô, sâu và ướt át. Hormone trong cơ thể anh bùng nổ. Anh không còn là Trần Chiêu Hàn trầm mặc, anh là một con thú hoang đang đánh dấu lãnh địa của mình.
Anh thúc mạnh, nhanh, từng cú trời giáng đâm thẳng vào tử cung non nớt.
“A! Nhanh quá… Chiêu Hàn… A…!”
“Thoải mái không?” Anh gầm gừ, giọng đục ngầu.
“Không… không phải… A… Quá… Quá thoải mái!”
Câu trả lời của cô như liều thuốc kích thích cuối cùng.
Cơ thể cô bỗng giật nảy lên một cách kịch liệt. Một dòng điện nóng rực chạy dọc sống lưng. Từ Tư Nhan cong người, miệng há lớn nhưng không thể kêu thành tiếng. Cô bắn ra. Dâm dịch ồ ạt tuôn trào, tưới ướt gậy thịt của anh, nóng bỏng và dính nhớp.
Cú co thắt cực độ của cô khiến Trần Chiêu Hàn gầm lên, anh thúc thêm vài cú như vũ bão, rồi nổ tung theo cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận