Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tại một nơi xa xôi, trong một ngôi làng bỏ hoang.
Một người phụ nữ xinh đẹp bước đi trên con đường lát đá phủ đầy rêu phong. Làn váy đỏ rực rỡ, thêu những họa tiết ngôi sao lấp lánh tung bay theo dáng người thướt tha, quyến rũ của ả. Mái tóc dài màu đỏ rượu vang xõa tung trong gió.
Bóng dáng ả ta lướt nhanh, biến mất vào sâu trong cánh rừng già. Nhưng chỉ một lúc sau, một ánh lửa bùng lên dữ dội từ phía đó. Ngọn lửa ma thuật màu xanh lam thiêu đốt màn đêm, chiếu sáng một căn nhà gỗ ẩn mình trong bóng tối.
“Vút!”
Một thanh trường kiếm bạc từ trong bụi cây bất ngờ bay ra, xé gió lao đi. Nó lơ lửng trên không trung một giây, như để định vị mục tiêu, rồi đột nhiên mũi kiếm chĩa thẳng vào bóng người đang đứng bên cửa sổ.
“Choang!”
Tiếng kính vỡ tan tành hòa cùng tiếng gió rít. Thanh kiếm xuyên qua cửa sổ, đâm phập vào bụng người phụ nữ, lực mạnh đến mức đóng đinh ả ta xuống sàn gỗ.
“Áaaaa!”
Tiếng hét thảm thiết vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Mái tóc đỏ rực của ả xõa tung trên sàn nhà đầy bụi bặm. Dòng máu tươi nóng hổi tuôn ra từ bụng, loang lổ trên chiếc váy đắt tiền. Màu máu còn rực rỡ, đẹp đẽ hơn cả nhan sắc diễm lệ của ả.
Người phụ nữ chống tay xuống đất, vùng vẫy trong tuyệt vọng, cố gắng rút thanh kiếm ra nhưng vô ích.
Nhưng cơn ác mộng chưa dừng lại ở đó. Rất nhanh sau đó, lại có thêm vài thanh trường kiếm khác từ bóng tối lao ra. “Phập! Phập! Phập!” Chúng lần lượt xuyên qua tứ chi của ả, găm chặt ả xuống sàn nhà như một con bướm trong bộ sưu tập tiêu bản.
Thanh kiếm cuối cùng, mang theo một luồng sức mạnh hủy diệt, được bao bọc bởi ánh sáng màu đỏ nhạt, lao thẳng đến, xuyên thủng trái tim đang đập loạn nhịp của ả.
Cơ thể người phụ nữ giật lên một cái rồi cứng đờ, bất động nằm liệt trên vũng máu lênh láng.
Xung quanh im lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng lửa cháy lách tách.
Một con dơi khổng lồ bay ra từ bóng tối. Nó lượn một vòng quanh ngôi nhà như để kiểm tra, rồi đáp xuống góc phòng. Lũ dơi từ khắp nơi tụ lại, đen kịt, dần dần ngưng tụ thành hình dáng một người đàn ông cao lớn.
Là Luis.
Nhưng hắn trông thật thảm hại. Trên người hắn chằng chịt những vết dao chém, vết bỏng ma thuật. Quần áo rách te tua, chỉ còn là những mảnh vải vụn dính đầy máu khô màu nâu đen. Những vết thương trên da thịt hắn đang từ từ lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, nhưng sự đau đớn và mệt mỏi thì không thể che giấu.
Luis bước đến gần cái xác. Hắn quỳ xuống, vén mái tóc đỏ rối bời của ả ra, rồi nâng khuôn mặt bê bết máu ấy lên.
Đây không phải là khuôn mặt già nua, xấu xí mà hắn căm ghét.
Người nằm đó mang một khuôn mặt phương Đông cực kỳ quen thuộc, thanh tú và dịu dàng. Đôi lông mày lá liễu giờ đây đang nhíu chặt vì đau đớn tột cùng. ả run rẩy mở mắt. Đôi mắt đen láy, ngập tràn sương mù và sự si mê điên dại nhìn hắn. Khóe miệng ả không ngừng trào ra bọt máu.
“Luis… Cứu em với… Đau quá…” Ả thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Luis sững sờ trong giây lát trước gương mặt ấy – gương mặt của người tình cũ đã chết từ thế kỷ trước. Nhưng giây tiếp theo, đồng tử hắn co rút lại đầy ghê tởm.
Dù bị ghim chặt bởi năm thanh kiếm, nhưng người đàn bà điên loạn này vẫn cố chấp rướn người lên, dí sát gương mặt đẫm máu của mình vào mặt hắn. Hơi thở hôi tanh phả vào mặt hắn, lời nguyền rủa thốt ra khiến người ta lạnh gáy:
“Chết với em đi… Đi cùng em đi… Chúng ta sẽ bên nhau mãi mãi… Chết với em đi được không?”
Đó là thuật “Tuẫn táng” – chôn người sống theo người chết. Ả muốn kéo hắn xuống địa ngục cùng mình.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận