Chương 38

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 38

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc trước, sau kết bạn weixin với Đoàn Vũ Thanh tɾong trường, Hứa Tinh Tinh không làm phiền y. Tổng cộng qua hai tuần, cô chỉ làm phiền y đúng một lần là khi thấy ánh nắng chiều ở ban công phòng ngủ quá đẹp, bèn lấy đïện thoại ra chụp ảnh, nhờ y bình luận phân tích. Suy cho cùng thì Hứa Tinh Tinh cũng không biết người này là ai, không dám ra tay bừa.
“Cô Hứa, tôi tới bờ hồ tìm cảnh đẹp, lúc đi dạo ven sông có thấy cô và bạn cô chơi đùa với nhau nên chụp vài tấm ảnh tặng cho các cô.”
Hứa Tinh Tinh lật xem những tấm ảnh kia, cô chợt mỉm cười, tɾong những bức ảnh chụp được, quả thật là cô rấtxinh đẹp nhưng hai chữ “các cô” này hơi mong manh. Gần như y chỉ chụp chính diện của Hứa Tinh Tinh, không chụp chính diện cho hai người còn lại, nếu gửi chúng cho Vương Đa Đa và Chu Huân, có khi bọn họ sẽ tức chết.
“Cảm ơn anh, lúc ấy anh Đoàn đứng ở đâu nhỉ? Sao không tới gặp bọn tôi?”
“Khi đó tôi ở trên lầu, lúc tôi xuống thì các cô đã đi xa rồi.”
“Ồ, vậy hả, anh có từng bị người ta đánh chưa?”
Khi Đoàn Vũ Thanh nhìn thấy tin tức này, y nhướng mày, Hứa Tinh Tinh gõ sai à? Bèn đáp lại bằng dấu chấm hỏi.
“Ý tôi là như thế, chưa từng bị người ta đánh à? Vì đâu phải ai cũng tốt gỗ tốt cả nước sơn như tôi.”
Đoàn Vũ Thanh bật cười khẽ, cũng gõ một câu đùa giỡn thân thiện.
“Chưa từng, ¢hắc là vì tôi đẹp trai?”
Hứa Tinh Tinh thấy y còn đùa với mình, không ngờ nhìn chỉ có vẻ lạnh lùng thôi.
“Vâng vâng vâng, anh Đoàn còn xinh hơn hoa nữa, làm sao người ta giận được?”
Cô chưa có cơ hội tiếp xúc với Đoàn Vũ Thanh, nhưng cô có thể tìm cơ hội mà, ví dụ như vũ hội đêm nay.
“Anh Đoàn có biết tới vũ hội đêm nay không?”
Đọc xong tin nhắn này, Đoàn Vũ Thanh nhíu mày, tất nhiên là y biết rồi, còn biết ai là người bày trò. Nhìn như một vũ hội nhưng thật ra là một trường săn mỹ nhân được đám người g͙iàu có lắm tiền sắp xếp tỉ mỉ thôi.
“Biết, cô muốn tham gia hả?” Y không có hứng thú gì nhưng vì ngại mặt mũi nên vẫn xuấthiện, coi như nể mặt người ta.
“Đúng thế, tôi đi chơi với bạn, anh cũng đi hả? Không biết anh Đoàn đe0 mặt nạ có nhận ra tôi hay không?”
“Lúc đó chúng ta gặp nhau thì biết mà, cô nhớ là đừng uống rượu nhé.” Đoàn Vũ Thanh không biết nên tìm cách nói sự thật với cô như thế nào, dù gì thì y cũng không quen thân gì cho lắm, ¢hắc là sẽ không xảy ra tình huống bị ép đâụ
Còn mặt nạ, Đoàn Vũ Thanh là người từng học mỹ thuật tạo hình nên đã quen với việc phân tích kết cấu cơ thể người lẫn đường nét trên gương mặt, chỉ cần nhìn cơ thể thì đã phân biệt được gần đúng chứ đừng nói là lộ ra nửa gương mặt.
“Ừm, tôi biết rồi.”
Hứa Tinh Tinh nhìn chằm chằm vào câu nói “đừng uống rượu”, không biết là cô nghĩ nhiều hay là… lời nhắc nhở của người ta nhỉ?
Chậc, thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích.
“Mau lên Tinh Tinh, cậu lề mề quá thì quần áo đẹp sẽ bị người ta chọn hết đấy, sao mấy ngày nay cậu ngủ nhiều vậy?”
Vương Đa Đa và Chu Huân, mỗi người nắm một tay của Hứa Tinh Tinh, mới kéo Hứa Tinh Tinh lên khỏi giường được.
“Mình mệt.”
Gần như là đêm qua cô không ngủ, sáng nay còn ổn, trưa nay ăn cơm thì cô đã thấy buồn ngủ rồi.
Sảnh bên rộng gần hai trăm mét vuông, bên tɾong tre0 các hàng quần áo dài ngắn, váy xòe, váy bồng, có đủ các loại quần áo. Cũng có rấtnhiều người, gần như là ai cũng ăn mặc trang điểm đẹp đẽ.
“Đệch, khách sạn này ghê gớm thật, chuẩn bị áo tắm thì thôi, bây giờ còn có lễ phục̶. Nhìn là biết đồ đắt tiền rồi, vậy mà còn để khách lấy đi.”
“Chứ để lại cũng đâu làm gì, không thể lấy ra bán chứ?” Chu Huân đang chọn váy, chọn bộ không quá mát mẻ, có chiều dài phù hợp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận