Chương 380

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 380

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Châm Chọc
Không phải đã nói trong buổi tiệc đấu giá này chỉ có mỗi bức tranh của cô ta thôi sao?
Tại sao có thêm Kiều Sở Sở tới giành giật với cô ta vậy?
Cô ta nhìn về phía Long Vân Thiên, khóe miệng trề xuống, sắp tức tới phát khóc rồi.
Long Vân Thiên đau lòng nắm chặt tay Hạ Tuyết Thuần, chất vấn Kiều Sở Sở: “Cô Kiều dùng thủ đoạn gì để khiến buổi đấu giá từ thiện này đột ngột tăng thêm một suất vậy, chúng tôi cũng không nhận được thông báo.”
“Ban tổ chức là mẹ của bạn học cấp ba với tôi.” Kiều Sở Sở tập trung nhìn về phía trước: “Chút quan hệ giao thiệp thôi, Kiều Sở Sở tôi đây vẫn có.”
Long Vân Thiên hơi nheo mắt, giọng điệu càng trở nên mỉa mai: “Tôi thấy cô chắc hẳn đã dùng tới mạng lưới quan hệ của anh trai cô rồi nhỉ?”
Kiều Sở Sở nhướng mày, cuối cùng ánh mắt nhìn thẳng vào ông ta: “Của anh trai tôi, và của tôi, có khác biệt gì sao?”
“Sự khác biệt giữa dựa vào bản thân và dựa vào đàn ông.” Long Vân Thiên mỉa mai cô: “Tôi cảm thấy cô chẳng có được bản lĩnh to tát cỡ đó, cô chẳng qua là cô tiểu thư được nhà họ Bùi nâng niu từ bé mà thôi.”
Bùi Mộc và Bùi Từ sa sầm mặt, ánh mắt nguy hiểm liếc nhìn ông ta.
Kiều Sở Sở cười khẽ: “Tới tận cái tuổi này đúng là khác biệt, không nghe hiểu được tiếng người.”
Long Vân Thiên: “?”
Kiều Sở Sở hất tóc, lười nói tiếp: “Tôi đã nói rồi, ban tổ chức là mẹ của bạn học cấp ba của tôi, ông còn nói tôi dựa dẫm vào anh trai tôi.”
Cô nở nụ cười sắc bén: “Ông lớn tuổi đầu óc ngớ ngẩn à? Hay là ông lớn tuổi rồi, đã không còn coi bản thân thuộc phạm trù là đàn ông nữa rồi, Hạ Tuyết Thuần dựa vào ông, không tính là dựa vào đàn ông mà tính là dựa vào ladyboy chắc?”
Long Vân Thiên: “!”
Hạ Tuyết Thuần: “Kiều Sở Sở…”
“Nơi này không phải chợ bán rau bán cá của cô, Hạ Tuyết Thuần.” Kiều Sở Sở ngắt lời cô ta, bình tĩnh nói tiếp: “Nói này không được hô hào lớn tiếng, thể hiện bản thân cô không được dạy dỗ đó.”
Hạ Tuyết Thuần: “…”
Bùi Mộc và Bùi Từ vội vàng bật video call để phát sóng trực tiếp cho mấy người bọn họ.
Drama thế này không thể để chỉ hai người bọn họ xem thôi được!
Em gái trâu bò!
Tiểu Bát trâu bò!
Đấu giá viên chậm rãi lên tiếng, giới thiệu về thời gian và giá trị của bức tranh này.
“Tác giả Kiều Sở, tác phẩm tên là “Đồ long giả”, giá khởi điểm là hai triệu…”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Hai triệu?
Giá khởi điểm tranh của Kiều Sở Sở tận hai triệu?
Kiều Sở Sở cảm nhận được sự kinh ngạc từ Hạ Tuyết Thuần, cười càng vui sướng hơn: “Cô lấy cái gì để so với tôi? Giá đấu giá của cô còn thấp hơn cả giá khởi điểm của tôi nữa.”
Hạ Tuyết Thuần nghiến răng kèn kẹt, muốn phản bác.
Nhưng tay cô ta bị bàn tay nhăn nheo dúm dó của Long Vân Thiên nắm chặt.
Long Vân Thiên điềm tĩnh nói: “Xem giá đấu giá đi, chúng ta không nóng vội, dù sao cô ta là họa sĩ có tiếng tăm, không vượt quá năm triệu thì cũng chẳng thể khoe khoang gì trước mặt em, chưa kể em còn là người mới.”
Hạ Tuyết Thuần được động viên, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Nhưng chưa được mấy phút, đấu giá viên đã cười hỏi: “Chín triệu sáu trăm nghìn, còn ai có thể ra giá nữa không, chín triệu chín trăm nghìn?”
“Vâng, cuộc gọi ủy thác chín triệu chín trăm nghìn, còn ai ra giá không, mười hai triệu?”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Long Vân Tiêu: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Kiều Sở Sở mừng rỡ.
[Vậy mà vượt quá dự tính nhiều thế, mình còn cho rằng cùng lắm chỉ đấu giá tới tám triệu thôi!]
[Quả nhiên có người có mắt nhìn sẽ mua bức tranh này của mình!]
Kiều Sở Sở liếc ánh mắt khiêu khích về phía Long Vân Thiên: “Cảm ơn lời chúc phúc của chú Long Vân Thiên, tranh của tôi đã vượt quá mười triệu rồi, ông còn lời chúc phúc gì nữa thì nói hết ra đi, tôi cảm thấy miệng của ông rất linh đấy.”
Long Vân Thiên nheo mắt, tâm trạng vốn đã khó chịu càng trở nên cáu kỉnh hơn: “Cô gọi tôi là chú? Tôi nhớ khi cô gọi Vi Sinh Văn Trạm luôn xưng hô là anh trai mà.”
Kiều Sở Sở cười giễu cợt: “Vi Sinh Văn Trạm nhỏ hơn ông năm tuổi đấy, người ta bốn mươi bốn tuổi, ông đã hơn bốn mươi chín rồi. Hơn nữa người ta giữ gìn tốt như minh tinh vậy, cũng không lộ rõ tuổi tác, ông thì không giống vậy.”
Cô không thèm che giấu, khịt mũi: “Ông trông còn bẩn bẩn xấu xí.”
Long Vân Thiên trợn tròn mắt: “Cô…”
“Vừa rồi ông còn bảo Hạ Tuyết Thuần bình tĩnh, ông cũng phải bình tĩnh đấy.” Kiều Sở Sở chỉ về phía hai vệ sĩ phía sau lưng mình: “Nếu không vệ sĩ của tôi mặc kệ ông họ Long hay là họ Mã, ném ông ra ngoài.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận