Chương 381

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 381

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

380 Tu la tràng 1
Nghe mấy lời này của cô, Lục Nhất Hoài cảm thấy chính mình không bị tức chết đúng là lòng dạ rộng lớn, thế gian tất cả đều là hư vô.
Nghe đi, đây là tiếng người hả?
Trên mặt anh ta vẫn là vẻ ôn hòa, buông đũa xuống, tựa lưng vào ghế nhìn cô “Ồ, làm bạn giường là như thế nào?”
Trong đôi mắt đen nhánh kia mang theo vài phần mũi nhọn, cười như không cười, giống như đang nói…
Nói, nói tiếp cho anh nghe.
Da đầu Lâm Chi Nam run lên, thức thời ngậm miệng không nói.
“Chính là muốn sử dụng miễn phí cơ thể của anh? Hưởng thụ cơ bắp cường tráng của anh mát xa thôi? Sau đó không cần quan hệ, quyền sở hữu gì.”
Cô không nói, anh ta nói “Nói ngắn gọn là muốn làm tra nữ, lên giường xong vỗ mông chạy lấy người.”
“Nếu đã lưu luyến cơ thể của anh, lại không muốn chịu trách nhiệm với anh?”
Người đàn ông nói mấy lời xấu hổ vô cùng tà khí, cùng với ánh mắt sáng nhìn chằm chằm của anh ta, da mặt Lâm Chi Nam lập tức nóng rát, nhưng nghĩ lại thật đúng là ý tứ này.
Vì thế bình thản ung dung gật đầu “Ừ.”
Ánh mắt Lục Nhất Hoài thay đổi.
“Anh không đồng ý thì thôi, em cảm thấy với điều kiện này của mình, tìm một bạn giường lâu dài, chắc hẳn không quá khó.”
Có lẽ ở trước mặt anh ta không câu thúc như Giang Đình, cũng không cần lo lắng đến hậu quả, Lâm Chi Nam thoải mái nói.
Thế nhưng đũa cô vừa mới gắp miếng khoai tây đã bị anh ta cướp đi, ngẩng đầu, Lục Nhất Hoài bỏ khoai tây vào trong miệng, xót xa bùi ngùi nhìn cô, động tác nhấm nuốt lại nghiến răng nghiến lợi.
Giống như đang nhai chính cô
Lục Nhất Hoài lạnh lùng nói “Bạn học Lâm, ngại quá, anh chỉ gắp đồ ăn cho bạn gái mình, không gắp cho bạn giường.”
Sau đó gắp hết lại mấy miếng thịt trong bát thiếu nữ về, động tác nhanh chóng, ngay cả mấy hạt lạc và đậu hà lan cũng không bỏ qua.
Lâm Chi Nam “…” quỷ hẹp hòi, chờ uống nước lạnh của anh đi.
Sâu kín nhìn qua anh ta, Lâm Chi Nam vươn tay gắp đồ ăn trong nồi, không giúp thì không giúp, chẳng lẽ cô còn không thể tay làm hàm nhai chắc.
Không định nói chuyện với nhau, trong lúc nhất thời phòng khách yên tĩnh, chỉ còn tiếng nồi lẩu sôi và hơi nóng tỏa ra ấm áp.
Sau cùng vẫn là Lục Nhất Hoài thua trận, gắp mấy miếng thịt bò vào bát cô, cắn răng nói “Con nhóc chết tiệt này, đồ không có lương tâm…”
Sau khi ăn xong đã gần chín giờ.
Ánh đèn đường mờ ảo, rút đi vẻ phồn hoa ban ngày, giống như đang trình diễn một bộ phim điện ảnh.
Trên đường về trường học, hai người đi rất chậm, bóng dáng giao nhau, hiếm khi Lâm Chi Nam không phải phí hết tâm tư đi từng bước như vậy, tay bị anh ta bỏ vào trong túi áo, lòng bàn tay dày rộng ấm áp nắm lấy, rất thoải mái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận