Chương 382

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 382

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cô Ấy Được Tôi Cứu
Bọn họ nghĩ tới chuyện vui gì đó, im lặng mím môi.
Bọn họ nhịn cười đến đến độ không thể nhịn nổi nữa: “Phụt…”
Có người nói: “Đúng vậy, đúng thật là ông ta già khú rồi mà.”
Câu nói này như tiếng sét đánh xuống đất bằng, khiến khách khứa bật cười: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!”
Khóe miệng Hạ Tuyết Thuần giật giật, nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Kiều Sở Sở, cô ức hiếp một người bệnh, cô đắc ý lắm à?”
Tề Tiểu Giai: “Vậy cô nhốt bạn thân của cô vào một căn phòng rồi để cô ấy bị một đám đàn ông xa lạ cưỡng hiếp! Cô thì thanh cao lắm sao?”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Long Vân Thiên: “?”
Hai người bọn họ nhìn về phía cửa.
Tề Tiểu Giai mặc quần áo bị xé rách tơi tả, thất tha thất thểu tiến tới, trên mặt vẫn còn dấu vết bị đánh.
Mặt mày Hạ Tuyết Thuần trắng bệch, khó tin đứng bật dậy, nhìn Tề Tiểu Giai.
Tề Tiểu Giai kéo áo khoác lông trên người lại, run run nói: “Họa sĩ Hạ Tuyết Thuần mà mọi người nhìn thấy trước mắt đây, sai bảo mấy người đàn ông mai phục sẵn trong nhà tôi, khóa nhốt tôi lại trong nhà của mình, để tôi bị cưỡng hiếp. Bởi vì tôi tận mắt nhìn thấy cô ta có ý định giết chết Kiều Sở Sở, nên cô ta muốn dùng video chặn miệng tôi!”
Nhóm khách khứa kinh ngạc nhìn về phía Hạ Tuyết Thuần.
Hạ Tuyết Thuần cúi rụt người về sau, mặt mày tràn đầy hoảng loạn: “Tề Tiểu Giai, tại sao, tại sao lại ở đây?”
“Cô ấy được tôi cứu.” Kiều Sở Sở chắn ngang trước mặt Hạ Tuyết Thuần: “Cũng là tôi đưa cô ấy tới.”
Hạ Tuyết Thuần sững người nhìn về phía Kiều Sở Sở, cả người ngơ ngác: “Cô?”
Kiều Sở Sở gật đầu, lấy điện thoại ra, ấn phát một đoạn ghi âm…
Trong đoạn ghi âm là giọng nói đàn ông đang rất hoảng hốt: “Đúng, tôi là người vẽ hộ của Hạ Tuyết Thuần, bức tranh hôm nay của cô ta là tôi vẽ cho cô ta!”
“Vốn dĩ Hạ Tuyết Thuần không biết vẽ tranh, cô ta bỏ tiền thuê tôi vẽ tranh cho cô ta, mà phẩm vị của cô ta vô cùng quê mùa, cứ buộc tôi phải sửa bản thảo, tôi chỉ có thể làm theo lời cô ta! Tôi cũng không còn cách nào khác, tôi cũng cần chén cơm!”
Hạ Tuyết Thuần hoảng sợ trừng to mắt!
Cái gì?
Người vẽ hộ của cô ta cũng bị tìm ra sao?
Kiều Sở Sở giơ điện thoại lên, nói với các vị khách: “Thực tế Hạ Tuyết Thuần đây vốn không biết vẽ tranh, sở dĩ được bán với cái giá đến một triệu năm trăm nghìn là vì cô ta thuê người, tìm người cố tình nâng giá cho cô ta.”
“Không chỉ như thế, cô ta còn bán rẻ bạn bè của bản thân, để đàn ông mai phục trong nhà bạn mình, khóa cửa nhốt bạn mình, làm hại bạn cô ta suýt chút nữa bị xâm hại.”
Cô dần nâng cao giọng: “Chính loại người nói dối không biết ngượng miệng, làm nhiều chuyện tai ác này, được Long Vân Thiên nhà họ Long nâng đỡ, cũng được bà Vương – Vương Như Đường nâng đỡ!”
Vương Như Đường: “?”
Long Vân Thiên: “…”
Kiều Sở Sở giơ điện thoại lên, cho mọi người nhìn ảnh hôn hít của Hạ Tuyết Thuần và Long Vân Thiên!
“Hạ Tuyết Thuần luôn mồm nói mình là em gái, lại còn qua lại thân mật với Long Vân Thiên!”
“Vậy nên, hôm nay Kiều Sở Sở tôi đây sẽ để mọi người được ăn dưa đã đời, để mọi người nhìn xem ba người Hạ Tuyết Thuần, Long Vân Thiên và Vương Như Đường này giả tạo tới cỡ nào!”
Cô thuận tay túm lấy cánh tay Hạ Tuyết Thuần, kéo một phát tới trước mặt mình: “Hạ Tuyết Thuần, cô muốn nổi tiếng khắp cõi mạng, để toàn bộ người trong vòng đều biết tới lớn danh của cô chứ gì?”
Hạ Tuyết Thuần luống cuống nhìn cô, miệng hơi hé, sợ hãi không nói nổi thành lời.
Khóe miệng Kiều Sở Sở chậm rãi cong lên, lộ ra nụ cười đắc thắng: “Tôi giúp cô.”
Hạ Tuyết Thuần nghe thấy Kiều Sở Sở nói vậy, con ngươi đột nhiên rụt lại, sợ hãi nói: “Cô giúp tôi? Cô định làm gì tôi?!”
Cô ta tức giận túm lấy cổ áo Kiều Sở Sở: “Cô muốn làm gì tôi?”
Bùi Mộc và Bùi Từ đẩy Hạ Tuyết Thuần ra!
Hạ Tuyết Thuần lảo đảo ngã trên bụng Long Vân Thiên!
Long Vân Thiên kêu thảm thiết: “A!”
Trong hội trường bỗng vang lên nhạc nền rất quen thuộc!
Là bài hát chiến đấu do Tề Tiểu Giai tự mình chọn!!
“Cố chấp ôm chặt nỗi đau chỉ vì tình yêu.”
“Cố chấp ôm chặt tổn thương chỉ vì thù hận.”
“Em đã không thể phân rõ là yêu hay hận, phải chăng chỉ là như vậy.”
Kèm theo ca khúc chủ đề gây ấn tượng sâu sắc cho mọi người, biểu cảm của các khách mời càng đặc sắc hơn: “Không phải chuyện này thú vị hơn nhiều so với đấu giá sao?”
“Vốn tôi đã mệt rồi, nhưng nhắc đến chuyện này thì tôi lại không ngủ được!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận