Chương 382

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 382

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

381 Tu la tràng 2
Sau khi ăn xong, buồn ngủ lại hơi say, Lâm Chi Nam chớp mắt nghe anh ta nhắc mãi, đoán chừng vẫn còn cảm thấy khó chịu vì mấy lời nói trong phòng kia, người đàn ông âm thầm đâm chọc cô.
“Có biết vừa rồi em đã bỏ lỡ giải thưởng lớn, cơ hội ngàn vạn người mới có một, ánh mắt thiển cận, không nhìn xa trông rộng chính là đang nói em đấy.”
Mặc dù là nói như thế, nhưng lúc đi qua cột đá cẩm thạch trước trường, một đám nam nữ ngồi trên xe gào thét đi qua, không định giảm tốc độ.
Lục Nhất Hoài đưa tay kéo cô lại đây, tự nhiên đổi vị trí giữa hai người, sau đó tiếp tục nói rõ.
Nói lúc còn học lớn học, anh ta được hoan nghênh biết bao nhiêu, vô số người viết thư tỏ tình, ngay cả lúc đi chơi bóng rổ cũng không được yên ổn, đến khi trốn trong ký túc xá mới được yên tĩnh.
Lời này của Lục Nhất Hoài là thật, thiếu niên 20 tuổi chí ở bốn phương, ở trước mặt việc đoạt giải quán quân dùng không hết tinh lực, oanh oanh yến yến cũng chỉ là chuyện thường.
Anh ta ngạo mạn, ngông cuồng, lại không nghĩ đến vài năm sau sẽ ngã quỵ trên người một cô nhóc.
Nói nhiều như thế là hy vọng cô có thể suy nghĩ lại, không nghĩ đến Lâm Chi Nam lại phản bác lại hai câu “Em cũng đâu muốn trúng thưởng, mua vé số thuộc về loại hình ngẫu nhiên đạt được, phải giao nộp 20% thuế.”
“Thời gian trước, anh không đọc được tin tức à? Một ông cụ ở Sơn Tây trúng mấy ngàn vạn, sau đó muốn so độ giàu có với dân bản xứ ở Bắc Kinh, mua mấy căn nhà vay mượn nặng lãi, kết quả lỗ sạch vốn.”
Sau cùng trịnh trọng tổng kết mấy chữ “Như vậy xem ra, trúng thưởng còn thảm hơn.”
Vừa mới nói xong, cổ đã bị túm lấy, nhiệt độ lạnh lẽo khiến Lâm Chi Nam sởn cả gai ốc, cảm giác không ổn, muốn chạy đi, lại bị người ta túm về.
“Ở chỗ anh luôn nhanh mồm nhanh miệng như thế hả? Nói cũng không nói lại em?” Lục Nhất Hoài híp mắt nhìn cô.
Ba lần bốn lượt bị từ chối khiến cho người đàn ông có chút khó chịu, Lâm Chi Nam lại không sợ, ngửa đầu lên nhìn anh ta, trong mắt kìm nén mấy phần ý cười.
Giống như trước đây, đôi mắt hồ ly nhìn anh ta ăn thiệt thòi, sóng mắt lưu chuyển, sáng rực, giống như có thể được đến vô tận vui vẻ.
Nhìn một lát, lửa giận Lục Nhất Hoài lập tức không còn, chút khó chịu trong lòng cũng biến mất không thấy đâu.
Vì thế bàn tay xoa lên đầu cô, làm cho mái tóc cô rối như ổ gà “Hôm nay tâm trạng anh tốt, không so đo với em.”
Nói xong người đã ngồi xổm xuống.
Lâm Chi Nam “Anh làm gì thế?”
“Lên đi, chẳng lẽ em không muốn trải nghiệm cảm giác ngồi chiếc xe đua chuyên dụng thế kỷ này hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận