Chương 384

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 384

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

383 Tu la tràng 4
Sau đó xúc cảm ấm áp khô ráo chạm nhẹ lên môi cô.
Lâm Chi Nam trợn tròn mắt, lọt vào tầm mắt cô, đó là gương mặt người đàn ông gần trong gang tấc, chóp mũi kề sát, hơi thở giao nhau, trong mắt Lục Nhất Hoài lóe lên tia giảo hoạt.
Cô nhanh chóng tỉnh táo lại, véo lỗ tai anh ta “Lục Nhất Hoài, anh là đồ lưu manh ”
“Á… Buông tay, lỗ tai đàn ông là thứ em có thể tùy tiện véo sao?”
“Ai bảo anh đánh lén, đồ khốn ”
Hai người ầm ĩ càng giống như một đôi tình nhân đùa giỡn, la hét ầm ĩ trong con đường nhỏ an tĩnh này.
Đột nhiên một bóng người đối diện xuất hiện trong khóe mắt.
Lục Nhất Hoài ngẩng đầu, Giang Đình xách theo bánh kem dựa vào cây, trong giây phút ánh mắt chạm nhau, chậm rãi bùng lên lửa giận.
Xuyên qua cành cây khô, ánh đèn chiếu xuống, đôi mắt người đàn ông nhìn Lục Nhất Hoài, cũng nhìn người trên lưng anh ta, lạnh lùng mà sắc bén.
Cô nhóc trên lưng thoáng chút cứng đờ, bàn tay túm lấy áo Lục Nhất Hoài, Lục Nhất Hoài vỗ nhẹ lên chân cô, trấn an cô đừng sợ.
Sau đó ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đặt cô xuống.
Chẳng chút sợ hãi nào ánh mắt kia.
Không phải Lâm Chi Nam chưa từng nghĩ đến ngày xé rách như hôm nay, thậm chí còn chuẩn bị hơn một ngàn lý do thoái thác, chỉ là người này đột nhiên xuất hiện đánh cho cô không kịp trở tay.
Cô còn chưa nghĩ xem nên đối mặt với Giang Đình như thế nào.
Giang Đình lại không cho cô chút thời gian đó, nhanh chân đi đến, tiếng bước chân trầm ổn lại khiến cho tim người ta co rụt lại.
“Đi đâu?”
Lâm Chi Nam ngẩng đầu, Giang Đình rũ mắt nhìn cô, ánh mắt anh ta rất sâu, dưới ánh đèn, không rõ vẻ mặt anh ta, nhưng lại khiến cho người ta sởn gai ốc.
Anh ta không hỏi chuyện vừa rồi, không nhìn người bên cạnh cô, thậm chí không nhìn tay cô đang được Lục Nhất Hoài nắm.
Chỉ hỏi cô.
Đối diện với ánh mắt vô cùng có tính áp bách kia một lát, Lâm Chi Nam nghiêng đầu không để ý đến.
Đồng tử Giang Đình co rụt lại, âm trầm đến đáng sợ.
“Em đi lên trước đi.” Bàn tay to xoa đầu thiếu nữ, Lục Nhất Hoài cúi đầu nhìn cô trấn an “Ngày mai em có tiết mà? Sớm quay về rửa mặt nghỉ ngơi.”
Lâm Chi Nam cắn môi không nói.
Hai người đàn ông này, chỉ sợ sẽ đánh nhau một trận.
“Ngoan, đừng sợ…”
Động tác thân mật của anh ta rơi vào trong mắt Giang Đình, bàn tay để trong túi quần đã theo đó siết chặt, cổ tay áo sơ mi bị kéo lên, mơ hồ nhìn thấy gân xanh.
Giang Đình không biết mình làm sao nhẫn nhịn được đến lúc này, chỉ có một cây cung căng cứng, không thể thất thố trước mặt cô, lại vô hình bị kéo căng đến cực hạn, loáng thoáng nghe thấy tiếng đứt.
Đôi mắt anh ta nhìn bóng dáng nhỏ nhắn kia đi xa, lúc đi đến ký túc xá còn quay đầu nhìn bọn họ.
Nhìn không phải anh ta mà là Lục Nhất Hoài.
Chờ cho đến khi bóng dáng màu trắng kia hoàn toàn biến mất, Giang Đình mới một lần nữa quay đầu nhìn người đàn ông ở đối diện, người anh em tốt hơn 20 năm.
Bốn mắt nhìn nhau, một người lạnh lẽo như nước, một người không chút để ý, lại chẳng sợ đón nhận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận