Chương 386

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 386

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

385 Từ hôm nay trở đi, không là anh em 2
Lục Nhất Hoài biết rõ việc này rất không phúc hậu, ngoài sáng trong tối công khai cậy góc tường của Giang Đình mấy lần, vì thế nhận thua, tiếp nhận một quyền này, mím môi mỏng, mãi cho đến khi nghe được giọng nói lạnh như băng chất vấn.
“Chẳng lẽ cậu không biết rõ quan hệ giữa tôi và cô ấy, cậu đối xử với người phụ nữ của anh em tốt của mình như thế ư?”
Sét đánh không kịp che tai, một bàn tay vươn ra ngăn cản nắm đấm của Giang Đình.
Lúc hai bên đánh giáp lá cà, vẻ mặt Giang Đình lạnh lùng, Lục Nhất Hoài giương mắt nhìn thẳng anh ta. Đầu lưỡi chống đỡ miệng vết thương, cười khẩy “Hai người có quan hệ như thế nào?”
“Tình nhân? Hay sủng vật?”
Một quyền thật mạnh đáp lễ Giang Đình, nụ cười của anh ta mang theo vài phần tà khí “Lúc cô ấy vì cậu mà rơi lệ, Giang Đình cậu đang làm gì? Chăm sóc cho bạn gái cũ, vứt bỏ người ta ở Tây Xương?”
“Với cậu, cô ấy có thể có, có thể không, lúc lạnh lúc nóng, ngay cả một câu hứa hẹn cũng không chịu cho, con mẹ nó, thế mà cậu còn có mặt mũi hỏi tôi quan hệ của hai người?”
Xuất thân từ quân đội, khả năng cận chiến đương nhiên khác biệt với công phu quyền cước thông thường, Giang Đình giống như nghe được tiếng xương cốt sai lệch vị trí, đồng thời trong khoang miệng còn có vị tanh ngọt.
Không biết vì sao, anh ta bừng tỉnh nhớ lại năm ấy, trong câu lạc bộ quyền anh, hai người tranh phong đọ sức, dùng nắm đấm nói chuyện.
Mới chỉ tham gia quân ngũ một năm, Giang Đình đương nhiên không địch nổi anh ta, mười mấy hiệp trôi qua đã bị Lục Nhất Hoài ném qua vai.
Trong tiếng thở hổn hển, lắc đầu bật cười, người đàn ông khoanh tay trước ngực, cúi đầu nhìn xuống, tư thái và dáng vẻ lộ ra kiệt ngạo.
“Người anh em, cậu như thế là không được đâu.” Lục Nhất Hoài cười rất càn rỡ “Nếu như một ngày nào đó cậu bị chú hai của mình bắt cóc giết con tin thì phải làm sao bây giờ?”
Giang Đình cũng vứt bỏ dáng vẻ thường ngày, ung dung nằm trên mặt đất, bình tĩnh đáp “Vậy tôi đây cũng chỉ có thể nằm chờ cậu đến cứu tôi thôi.”
“Đương nhiên rồi.”

Trở về hiện tại, quanh người Giang Đình là luồng áp suất thấp, gió lạnh vù vù thổi qua người, con mẹ nó, lý do mà anh em tốt của mình cướp người phụ nữ của anh ta thật đúng là hoang đường.
Giang Đình nghiêng đầu nhìn anh ta, sắc mặt đã xanh mét “Đây chính là lý do của cậu? Hay là công khai tìm một lý do yên tâm thoải mái cho du͙c vọng của mình?”
Lục Nhất Hoài mím môi không đáp, giống như một loại cam chịu nào đó.
“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, thua thiệt hay phụ lòng đều do chính tôi đền bù, đâu đến lượt Lục Nhất Hoài cậu nhúng tay?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận