Chương 387

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 387

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

386 Từ hôm nay trở đi, không là anh em 3
Sau khi nhìn thấu tâm tư của anh ta, Giang Đình lạnh giọng nói “Sau này tôi sẽ không để cho cậu đến gần cô ấy nữa, một cm cũng không được.”
Nói xong thì định rời đi.
Khi đó Giang Đình mới hiểu được bản thân đã bỏ lỡ cái gì, anh ta trời sinh tính tình nhạy bén, lại dừng ở giới hạn người thân, chẳng phải anh ta không phát hiện ra Lục Nhất Hoài ba lần bốn lượt khác thường, hôm ở biệt thự, lần đi Tây Xương, bao gồm tối hôm lễ kỷ niệm thành lập trường.
Rất nhiều việc nhỏ không đáng kể, nhưng từ trước đến giờ anh ta sẽ không nghĩ đến phương diện kia.
Sau khi giống như từ trong mơ tỉnh dậy, Giang Đình rất muốn gặp cô, muốn giải thích, muốn đền bù, muốn biết rõ mấy ngày này, giữa anh ta và cô đã bỏ lỡ chuyện gì, muốn ôm cô..
Anh ta cho rằng mình vẫn còn cơ hội, chỉ cần không có Lục Nhất Hoài.
Sau khi đi được mấy bước lại nghe được một giọng nói không một gợn sóng chặn lại.
“Có được đến gần hay không, không phải do cậu quyết định, mà là cô ấy.”
Tay đút túi quần, tròng mắt Lục Nhất Hoài đen nhánh “Giang Đình, cô ấy đã là người của tôi rồi.”
Trong nháy mắt, sân vận động giống như trời đất quay cuồng, yên tĩnh vài giây.
Giang Đình đột nhiên nghiêng đầu nhìn anh ta, cơ thể không động đậy, nhưng ánh mắt lại tàn nhẫn như con sói trong bóng tối, cùng với trong nháy mắt ầm ầm sụp đổ.
“Ngay tại buổi chiều hôm qua, cô ấy nghe xong Đường Nhã Nam diễn thuyết rơi lệ đến mức gần như sụp đổ.”
Sắc mặt người đối diện thay đổi, cằm ẩn nhẫn run rẩy một cái.
Yết hầu Lục Nhất Hoài lăn lộn, tiếp tục nói “Tôi dẫn cô ấy đi xem video cầu hôn trước đó của cậu.”
“Sau đó nhân cơ hội mà…”
Lục Nhất Hoài còn chưa nói xong, đã tiêu tán trong lửa giận ngút trời của người đối diện.
Giang Đình bước nhanh về phía trước, một quyền đấm thẳng bụng anh ta, sau đó túm lấy cổ áo Lục Nhất Hoài, từng quyền trí mạng, trong lúc nhất thời tiếng xương cốt và tiếng va chạm vang vọng trong sân bóng rổ lớn như thế.
Ánh mắt Giang Đình như dao, đã không đơn giản chỉ là phát tiết lửa giận như vừa rồi, ngay cả sát tâm cũng nổi lên, dáng vẻ luôn khắc chế và bình tĩnh của anh ta, vào lúc này cũng không còn sót lại chút gì.
“Lục Nhất Hoài, con mẹ nó, sao cậu dám làm thế?”
“Cậu đối xử với anh em tốt cùng lớn lên từ nhỏ như vậy ư?”
Liên tục hét lên vài tiếng, Lục Nhất Hoài cũng không né tránh, cũng thu lại phòng ngự.

Bình luận (0)

Để lại bình luận