Chương 389

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 389

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Khí Vận Chi Tử, Thời Duật
Kiều Sở Sở không tin được: “Vợ của lão nhị nhà họ Long bị liệt nửa người? Sao không ai nói chuyện này?”
Thời Duật nói: “Nhà họ Long cố gắng đè xuống, bọn họ không cho phép chuyện xấu trong nhà bị truyền đi, thậm chí gia đình người vợ cũng không biết nguyên nhân con gái họ bị thương, vì người nhà họ Long lừa họ, nói bà ấy bị ngã, không liên quan đến bất kỳ người nào.”
“Người phụ nữ ấy vẫn còn đang hôn mê, không cách nào thanh minh cho bản thân. Hạ Tuyết Thuần còn đến đó nhìn người phụ nữ ấy, ở trước giường bệnh của bà ấy nói, mặc dù bà ấy đổ oan cho cô ta, nhưng cô ta sẽ chăm sóc tốt con bà ấy, Long Vân Tiêu còn nói Hạ Tuyết Thuần lương thiện.”
Kiều Sở Sở: “… Tôi thấy buồn nôn, không biết nói gì cho phải.”
Thời Duật khinh bỉ: “Từ nhỏ cô ta đã như thế, tôi biết.”
Kiều Sở Sở: “?”
Từ nhỏ đã biết?
Bùi Bất Tiện tiến đến, ngồi yên cạnh Kiều Sở Sở, nhìn chằm chằm Thời Duật.
Thời Duật nhíu mày, che miệng ho khan hai tiếng: “Nếu anh cô đã ở đây, tôi không nói nữa.”
Kiều Sở Sở sửng sốt, ghét bỏ nhìn Bùi Bất Tiện: “Sao anh qua đây?”
Bùi Bất Tiện không quan tâm sự không vui của cô, mà chăm chăm nhìn Thời Duật: “Cậu đây muốn nói gì, có thể nói trước mặt tôi, tôi là anh bảy của Kiều Sở Sở, Bùi Bất Tiện. Cậu yên tâm, cho dù cậu nói gì tôi đều không tức giận, thậm chí tôi còn rất niềm nở.”
Anh ấy chậm rãi đến gần Thời Duật, vạch kẻ đen trên trán từ từ dài hơn: “Tôi! Thật! Sự! Thân! Thiện! Lắm!”
Kiều Sở Sở: “…”
Thời Duật: “…”
Nhìn thế nào cũng không thấy dáng vẻ rất thân thiện.
Thời Duật nhếch môi, dường như muốn cười, nhưng lại ho khan mãnh liệt!
Anh ho đến mức không thở được, trên khuôn mặt tái nhợt loáng thoáng đỏ, trái lại có vẻ có sức sống hơn, Thời Duật vuốt ngực nói: “Tôi chỉ còn hai tháng, trước khi chết, tôi muốn được một mình nói chuyện cùng thần tượng của tôi là cô Kiều, anh Bùi có vui lòng cho tôi thời gian không?”
Anh đưa cho Bùi Bất Tiện một tờ giấy: “Đây, đây là giấy khám bệnh của tôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Tại sao lại mang giấy khám bệnh của bản thân theo nhỉ?
Bùi Bất Tiện nghi ngờ cầm lấy, nhìn kĩ giấy khám bệnh, ngạc nhiên nói: “Suy đa tạng?”
Kiều Sở Sở ngẩn người, ngạc nhiên nhìn Thời Duật.
Thời Duật thở dồn dập, trong mắt có nước mắt đau khổ: “Đúng vậy, tôi không biết nguyên nhân suy kiệt là gì, bất kể uống thuốc gì, dùng phương pháp trị liệu gì cũng vô dụng. Dựa theo tốc độ suy nhược hiện tại, một tháng sau tôi sẽ nằm trên giường không dậy nổi, hai tháng sau tôi sẽ chết.”
Anh xin Bùi Bất Tiện: “Nên người sắp chết như tôi, muốn nói chuyện với thần tượng của mình vài câu trước khi chết, có được không?”
Vẻ mặt của Bùi Bất Tiện dần nghiêm túc, rất đồng tình mà vỗ bả vai của Thời Duật, anh ấy đứng lên nói: “Cậu nhất định phải kiên cường.”
Thời Duật mỉm cười nhìn Bùi Bất Tiện rời đi: “Ừ, cảm ơn anh, anh là người tốt.”
Bùi Bất Tiện im lặng cúi đầu, miệng vẫn còn thì thầm: “Mình không nên tranh giành tình cảm với người mắc bệnh như vậy…”
Thời Duật đưa mắt nhìn Bùi Bất Tiện rời khỏi, nghiêng đầu cười với Kiều Sở Sở: “Anh cô tốt thật đấy, tôi còn tưởng bọn họ cuồng em gái quái gở, ai ngờ không phải.”
Kiều Sở Sở: “…”
Anh của cô có cuồng em gái không thì cô không biết, nhưng chắc chắn anh cô rất kỳ quái.
Cô đi thẳng vào vấn đề: “Chẳng lẽ anh biết hết toàn bộ cốt truyện?”
Thời Duật gật đầu: “Tôi chính là nam chính được viết lúc ban đầu, cũng chính là khí vận chi tử đầu tiên.”
Kiều Sở Sở: “?”
???
Khí vận chi tử cũng sẽ đổi người sao?!
Thời Duật hạ thấp cằm, cười lạnh lùng nói: “Từ khi bảy tuổi tôi bắt đầu thức tỉnh thì tôi đã biết hết cốt truyện. Tôi biết Hạ Tuyết Thuần sẽ trở thành vợ tương lai của tôi, tôi âm thầm quan sát cô ta, phát hiện trên người cô ta không hề có hào quang.”
Anh phẫn hận đến gần Kiều Sở Sở, ngập tràn không cam lòng đối với vận mệnh: “Từ nhỏ đến lớn, Thời Duật tôi làm gì cũng hoàn mỹ, đều cố gắng làm mọi chuyện tốt nhất. Ngay cả mua mèo, tôi cũng mua giống từ cuộc thi tốt nhất. Nhưng nhất định tôi phải kết hôn với một người phụ nữ không có đầu óc, đạp lên người khác để đạt mục đích, lý do bởi vì số mệnh sắp đặt? Dựa vào đâu tôi phải tuân theo sự sắp đặt trước này?”
“Sau đó tôi bắt đầu tránh tiếp xúc với Hạ Tuyết Thuần. Thậm chí có một lần tôi bị bắt cóc, đúng lúc Hạ Tuyết Thuần đi ngang qua, vì không để cô ta cứu, tôi cứ thế núp ở trong cốp sau xe không nói một lời, tránh cốt truyện được cô ta cứu.”
Kiều Sở Sở ngạc nhiên mở to hai mắt: “Anh không sợ bị ngạt thở sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận