Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong vòng hai ngày, điện thoại di động của Tần Tự Ninh có vô số cuộc gọi nhỡ.
Tống Vân đặc biệt phẫn nộ, cô ấy vẫn luôn cảm thấy chuyện hôn nhân của hai người họ không quấy rầy cha mẹ đối phương là nhận thức chung đã sớm đạt thành, kết quả Tần Tự Ninh lại chạy đến nhà cô ấy. 
“Ai bảo anh không bao giờ trở lại.”
Bị rống lên một trận, trong giọng nói của Tần Tự Ninh vẫn có thể nghe ra ý cười, nghe ra là niềm vui phát ra từ nội tâm, “Anh không dùng chút thủ đoạn, em còn muốn làm chậm trễ anh tới khi nào?”
Người đàn ông một chút cũng không tức giận, Tống Vân nhận thấy được không đúng: “Ồ, vậy xem ra cuối cùng anh cũng đã tìm được người kết hôn lần hai, cho nên vội vã thoát khỏi củ khoai lang phỏng tay là tôi đây?”
Tần Tự Ninh nhếch môi: “Em đoán đi!”
Anh cúp điện thoại, bỏ mặc cuộc gọi của Tống Vân, ngược lại vừa có thời gian rảnh rỗi lập tức quấy rầy cô em vợ còn đang ngoan ngoãn đi học của mình.
Chỉ là cô gái nhỏ này không biết có chuyện gì xảy ra, lại không để ý tới anh.
Cô gái nhỏ rõ ràng rất mềm lòng, hết lần này tới lần khác còn thích cáu kỉnh, cuối cùng không phải cũng bị anh dụ dỗ phục tùng sao, chủ động dán lên gọi anh rể.
Tần Tự Ninh đứng trước cửa sổ, một tay cầm điện thoại di động, một tay kẹp điếu thuốc, không biết nghĩ đến điều gì, khuôn mặt tuấn tú bật cười, cho đến khi tàn thuốc cháy hết, thiếu chút nữa bỏng tay mới lấy lại tinh thần.
Người trong bữa tiệc thấy bộ dạng này của anh, đều nở nụ cười mập mờ: “Tần tổng không yên lòng như vậy, xem ra là có người đẹp đang đợi sao!”
Tần Tự Ninh quay đầu, bật cười lắc đầu: “Cô gái nhỏ trong nhà làm phiền người khác, nào có người đẹp gì!”
Mãi cho đến khi bữa tiệc kết thúc, Tần Tự Ninh vội vã rời đi, cuối cùng mới có người quen phản ứng lại: “Cô gái nhỏ?”

Tần Tự Ninh sống đến bây giờ, từ trước đến nay không thiếu phụ nữ vây quanh, đây là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác bị đối xử lạnh nhạt.
Chẳng qua cũng không sao, cô gái nhỏ hờ hững với anh, nhưng anh dài chân, chủ động dán lên là được.
Trước cổng trường trung học số 2, theo tiếng chuông tan học vang lên, đám học sinh như ong vỡ tổ vọt ra, Tần Tự Ninh mở cửa sổ xe, ánh mắt không rời nhìn chằm chằm cổng trường, sợ bị Tống Hàm bắt được cơ hội chạy trốn.
Dáng vẻ khẩn trương này của người đàn ông, hình thành sự đối lập rõ ràng với thái độ thờ ơ lần đầu tiên bị ép chăm sóc em vợ.
Đại khái qua hơn mười phút, mọi người đều sắp đi hết, Tần Tự Ninh mới nhìn thấy Tống Hàm đeo cặp sách đi ra.
Cô gái mang vớ dài quá đầu gối, hai chân dài lắc lư dưới váy ngắn khiến Tần Tự Ninh thèm thuồng.
“Hàm Hàm.” Tần Tự Ninh vội vàng xuống xe, “Anh rể ở đây…”
Anh nhìn thấy cô gái nhỏ vui vẻ không chịu được, không nghĩ tới Tống Hàm vừa nhìn thấy anh, lập tức chạy ngược hướng, cũng không quay đầu lại một chút gì. 
Dáng vẻ này khiến Tần Tự Ninh tức cười.
Bé ngốc nghếch này, làm sao có thể cảm thấy mình chạy thoát được!
Chân dài của Tần Tự Ninh vẫn có ưu thế, đuổi theo vài bước lập tức vươn cánh tay ra, từ phía sau ôm lấy eo nhỏ của thiếu nữ, “Bảo bối?”
Tống Hàm bị anh rể ôm lấy, sợ tới mức hai tay đẩy lên ngực anh rể, “Anh rể, sắp bị nhìn thấy rồi, mau thả em xuống, anh rể…”
Cô em vợ nhát gan, Tần Tự Ninh không dám làm chuyện gì khác thường, thả cô gái xuống, bắt được hai tay cô, vừa bực mình vừa buồn cười: “Anh rể nhớ em đến mức tinh thần không yên, em thật vô lương tâm, len lén mặc đẹp như vậy, nhìn thấy anh rể lại bỏ chạy, em muốn anh rể tức chết sao?”
Tống Hàm nghe anh rể nói như vậy, nhất thời ủy khuất hốc mắt mũi phiếm hồng, “Rõ ràng đều tại anh rể, anh rể còn nói em…”
Cô gái nhỏ muốn nói lại thôi, nũng nịu oán trách chính mình, Tần Tự Ninh nhìn thấy mà nóng đầu, côn thịt cứng rắn, kéo cô gái lên xe, miệng còn nói chuyện phân tán sự chú ý của cô: “Hàm Hàm đã hai ba ngày không để ý đến anh rể, vừa gặp mặt đã trách anh rể?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận