Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em là gia sư của Kiều Đình, nghe nói rằng cô đã buộc tội Kiều Đình gian lận trong bài kiểm tra toán này.”
Bá Vân nở nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt sắc bén, dù giáo viên đã hơn anh mười mấy tuổi nhưng lại cảm thấy trên người mình có áp lực rất lớn.
“Gia sư của Kiều Đình?” Có người ngạc nhiên kêu lên.
“Kiều Đình thế mà mời được Bá Vân làm gia sư ư?”
“Anh Bá Vân … Không phải là thanh mai trúc mã của Kiều Đình sao?”
Người nói ra lời này là bạn thân của Kiều Đình, Đào Tư Mân.
“Thật không?” Mọi người lại kinh ngạc lần nữa.
“Bình thường em, em ấy kiểm tra hiếm khi trên trung bình, lúc trước làm bài kiểm tra chưa quá tám phần, đột ngột lại được 90 điểm, ai cũng nghĩ là gian lận.” Cô giáo cũng không hiểu vì sao bản thân mình lại nói lắp.
“Em không làm thế!” Kiều Đình có sự hỗ trợ của Bá Vân, ngay lập tức đứng dậy hét lên. “Em thực sự không gian lận!”
“Kiều Đình bình thường bạn ngốc như vậy, hẳn là cũng không nghĩ ra cách gian lận để đạt được 90 điểm đâu!” Sau lưng Kiều Đình vang lên tiếng chê cười.
Kiều Đình lập tức quay đầu lại trừng mắt nhìn Từ Sâm Gia, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.
“Đồ ngốc, cậu không cần lên tiếng!” Kiều Đình mắng.
Từ Sâm Gia nhìn cô thè lưỡi làm mặt quỷ.
Bá Vân quay đầu nhìn Từ Sâm Gia.
Từ Sâm Gia đeo một cặp kính gọng đen mỏng, trông như một quý ông, vóc dáng cao gầy, dáng vẻ như một thư sinh tao nhã, nhưng hiện tại bộ dạng đan tay sau ót và cái mặt quỷ nghịch ngợm này lại có chút bất cần.
Bá Vân híp mắt, hơi hất cầm lên.
Nhận ra ánh mắt dò xét của Bá Vân,Từ Sâm Gia không cam chịu yếu thế mà nghênh đón, khóe miệng hơi nhếch lên, giữa hai người bắn ra những tia lửa.
“Em có chứng cứ chứng minh Kiều Đình không gian lận sao?” Cô giáo vặn hỏi.
“Rất đơn giản,” Bá Vân quay đầu lại, “Cô cứ ra bài khác trong phạm vi kiến thức của bài kiểm tra, xem Kiều Đình làm được hay không.”
“…Được” giáo viên cắn răng nói: “Tôi sẽ xem thử trò ấy có làm được hay không!”
Sau đó cầm phấn lên viết đề.
“Phải trong phạm vi của bài kiểm tra lần trước.” Bá Vân nhắc nhở, phòng giáo viên muốn làm khó dễ: “Phạm vi bài kiểm tra em biết rất rõ.”
Giáo viên khinh thường hừ một tiếng, tôi không tin Kiều Đình có thể giải được.
Cô giáo rất nhanh đã viết ra một cái đề chứng mình hình học ở trên bảng đen.
“Lương Kiều Đình.” giáo viên buông phấn xuống, vỗ bụi phấn trên tay: “Lên giải bài.”
Kiều Đình hít một hơi thật sâu và từ từ bước lên bục giảng.
Cô có thể, cô sẽ làm được, bài này Bá Vân đã từng dạy cô.
“Kiều Đình.” Trước khi cô lên bục giảng Bá Vân đã gọi cô lại.
Kiều Đình quay đầu, thấy Bá Vân cho cô một nụ cười đầy tin tưởng, gật đầu.
Em có thể giải được.
Dường như Kiều Đình nghe thấy tiếng Bá Vân thì thầm vào tai mình, khiến cô tự tin hơn.
Kiều Đình cũng gật đầu lại với anh, rồi bước lên bục giảng cầm phấn, nhìn kỹ đề rồi bắt đầu giải.
Khoảng hai phút là cô đã có đáp án.
“Cô ơi, em làm xong rồi.”
Mặt của giao viên lúc xanh lúc trắng.
Đáng chết, vậy mà Kiều Đình lại làm đúng!
“Mèo mù vớ được chuột chết.” Cô giáo mạnh miệng: “Tôi lại ra tiếp một bài nữa.”
“Cô cứ thỏa sức.” Bá Vân vòng hai tay trước ngực, lưng dựa vào tường: “Phải tốn một khoảng thời gian mới có thể chứng tỏ cô thật ngốc, chúng em có thể đợi.”
“Em lại dám nói năng lỗ mãng với giáo viên.” Cô giáo quay đầu lại mắng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận