Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Xuân Lộ bên cạnh bỗng nhiên lại phát ra âm thanh, đúng thời điểm Tạ Thu Thủy chột dạ nhất, chỉ cần một chút động tĩnh, cũng đủ để cho cô biến thành con chim sợ cành cong, ôm lấy Trình Hiểu Lễ xoay người lại, để cho anh ta dựa vào vách tường, còn mình thì dùng thân thể che anh ta lại.
Quả nhiên, Lâm Xuân Lộ bò lên từ trên mặt đất, bật đèn flash di động, mượn ánh sáng đó đi ra ngoài.
Tạ Thu Thủy muốn hỏi cô ấy có phải trở về phòng hay không lại không dám hỏi, chỉ sợ cô ấy quay đầu lại phát hiện trên giường mình có bạn trai của cô ấy.
Nghe tiếng bước chân của cô ấy, có lẽ cô ấy đang đi về phía phòng tắm.
Tạ Thu Thủy vừa định thở phào nhẹ nhõm, Trình Hiểu Lễ đã đè lên người cô, dùng dương cụ đùa giỡn huyệt non giữa hai chân cô.
Anh ta nhịn quá lâu rồi, lúc nãy sợ bị phát hiện, cho nên động tác rất khẽ, vốn dĩ đây không phải là biện pháp làm giảm bớt ham muốn tìиɧ ɖu͙© của mình.
Tạ Thu Thủy bị cắm vào rút ra lần nữa thì trống rỗng một chút, cảm giác tê dại từ âʍ đa͙σ truyền đến vượt qua kɧoáı ©ảʍ lúc trước, cô chưa từng trải qua lần giao hợp kịch liệt như vậy, thiếu chút nữa thở không ra hơi.
Móng tay của cô khảm sâu vào cánh tay Trình Hiểu Lễ, gian nan mở miệng: “Anh… Thả em ra! Đồ khốn nạn… ưʍ…”
Trình Hiểu Lễ lại nhịn không được mà động đậy vài cái, mới giảm bớt tốc độ lại, đưa tay xuống phía dưới của cô lau một cái, sau đó đưa tay đến trước mặt cô nói: “Nhưng phía dưới của em lại không nghĩ như vậy đâu.”
“Bốp” một tiếng, Tạ Thu Thủy tát một cái lên mặt anh ta ngay lập tức.
“Anh là đồ không biết xấu hổ!”
Bởi vì thân thể mềm nhũn, cho nên cũng không có bao nhiêu sức lực.
Biểu cảm trên mặt Trình Hiểu Lễ không thay đổi một chút nào:
“Vậy vừa rồi lúc anh làm với em, rõ ràng em đã tỉnh dậy, lại giả vờ đang ngủ, không hề nhúc nhích, là bởi vì vừa rồi muốn làʍ t̠ìиɦ với anh, bây giờ hối hận rồi?”
“Em…”
Tạ Thu Thủy bị sặc không nói nên lời.
Trình Hiểu Lễ đưa tay về phía ngực cô, đùa giỡn núʍ ѵú nhỏ của cô:
“Có phải mấy lần trước, em cũng giả vờ đang ngủ không?”
“Ưʍ. Đừng chạm vào nó… Ưm a…”
Cô muốn kéo tay Trình Hiểu Lễ ra, nhưng lại không đủ sức lực để cầm lấy cổ tay anh.
Trình Hiểu Lễ cúi đầu dựa vào gần hơn, hơi thở toàn thân đè nén lên người Tạ Thu Thủy:
“Em còn chưa trả lời anh, mấy lần trước, có phải em cũng giả vờ đang ngủ không?”
“Không! Em không có…”
Tạ Thu Thủy rút ra được, lúc này mới miễn cưỡng đoạt được một ít không khí từ giữa hai người.
“Không có? A…”
P/s: Nếu yêu thích truyện thì các bạn nhớ đề cử Ánh Kim để làm động lực cho nhóm dịch tăng tốc ra chương nha
Nhớ bấm theo dõi để được thông báo về chương truyện mới ra nha

Bình luận (0)

Để lại bình luận