Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Bạch Diệp nửa người bên trên trần trụi nằm ở dưới thân anh thở hổn hển, đôi môi sưng đỏ ướŧ áŧ khóe mắt treo ánh nước, ngực eo bụng chỗ nào cũng xanh tím, đặc biệt là hai tiểu đầṳ ѵú đều bị chơi đến trầy da …. Là bằng chứng rõ ràng đối với sự hung bạo của Nam Dực.
“Nam, Nam ca, anh còn không tỉnh lại, em, em có khả năng sẽ chết ở dưới thân anh, a….a.aa…”
Đôi tay Bạch Diệp bị Nam Dực nắm giữ thật sự không thoải mái, nhịn không được làm nũng nói,” Nam ca , tay của em đau quá, anh có thể buông ra không?”
Nam Dực lúc này mới như ở trong mộng tỉnh lại, thấy bản thân đem người khi dễ thê thảm không thôi nhưng bàn tay vẫn gắt gao mà nắm tay cậu, hai người khoảng cách cực gần có thể nghe được tiếng hít thở của nhau.
“Thơm quá…” Nam Dực lẩm bẩm một câu chậm rãi cúi đầu cẩn thận ngửi ngửi, lại đối với ánh mắt có chút sợ hãi của cậu hơi bất mãn như đang trốn tránh lớn hồng thủy hay mãnh thú săn mồi, liền từ trên người cậu ngồi dậy đưa lưng về phía cậu.
“Nam ca, quần áo của em bị anh xé hỏng rồi, em làm thế nào để trở về a.” Bạch Diệp nhẹ nhàng kéo kéo ống quần anh.
Nam Dực cũng không thèm nhìn Bạch Diệp mà cởi bỏ áo khoác ném cho cậu.
Bạch Diệp mặc quần áo xong , liền thử nửa ngày cũng không đứng dậy nổi chỉ có thể nhìn nam chủ xin giúp đỡ.
“Nam ca, dị năng của em bị anh hút hết rồi, hiện tại chân mềm không đứng lên nổi.”
Nam Dực bị bắt nhớ lại cảm giác khi hút năng lượng “……”
Anh cứng đờ bế cậu lên, Bạch Diệp tự nhiên mà vòng tay ôm cổ anh, trên người mùi hương như có như không quanh quẩn ở chóp mũi anh.
Nam Dực ánh mắt càng sâu đem người ôm trở về , vừa đi vừa suy nghĩ cảm thấy bản thân thẳng tăm tắp, một hồi lại cho rằng bản thân có thể là ăn cả nam lẫn nữ…… Cuối cùng Nam Dực bại dưới cảm giác ngo ngoe rục rịch ở nửa thân dưới, không thể không thừa nhận anh lớn khái là có cảm giác đối với nhóc con mơ màng sắp ngủ ở trong lòng ngực .
Trương Đại Sơn tâm tình rất tốt trở về nơi đậu xe , hắn là hỏa hệ dị năng chuyên khắc thực vật , tuy rằng cấp bậc của hắn kém hơn gốc cây dây kia, nhưng hỗ trợ chiến đấu giúp Nam ca cũng không nhỏ cho dù có bị thương, lần này trở về hắn có thể có được thù lao tuyệt đối rất lớn. Đúng rồi, cũng không biết tiểu phế vật có bị động tĩnh chiến đấu của bọn họ làm sợ tới mức run bần bật hay không…. Nếu nhìn thấy bọn họ an toàn trở về, phỏng chừng sẽ cao hứng mà bổ nhào vào trong lòng ngực hắn, dùng sùng bái ánh mắt nhìn hắn đi!
Trương Đại Sơn vô cùng chờ mong mở cửa xe, lại không thấy hình ảnh tiểu phế vật ngốc ở trong xe , hắn khóe mắt như nứt ra, “Anh Tử, Anh Tử, cô có nhìn thấy kia tiểu phế vật không? không thấy cậu ta đâu cả!”
“Gọi cái gì mà gọi a, tiểu phế vật không thấy cũng mặc kệ, kêu hắn ngốc ở trên xe chính bản thân hắn tự mình chạy loạn, chết cũng là xứng đáng!” Giọng nữ âm dương quái khí cũng chính là Anh Tử, vốn dĩ bởi vì bị thương không nhẹ tâm tình đã không tốt, tên ngốc to con còn bởi vì một tiểu phế vật kêu gào với ả, tâm tình càng thêm khó chịu.
Nhưng khó chịu thì khó chịu, Anh Tử vẫn cùng Trương Đại Sơn tìm một lượt. Rốt cuộc tiểu phế vật khó có được lần không kéo chân sau bọn họ, lại là em trai phó đội, nếu thật sự có chuyện gì bọn họ cũng khó mà nói.
Bọn họ tìm khắp phụ cận, vẫn không tìm thấy cậu còn ở chung quanh phát hiện một chút dấu vết tang thi lui tới , trong lòng đều cảm thấy tiểu phế vật khả năng lành ít dữ nhiều . Bọn họ tìm người động tĩnh không nhỏ, chọc đến vài người tò mò đặt câu hỏi, nhưng sau khi biết bọn họ đang tìm tiểu phế vật đều không để bụng lại từng người trở về chỗ ngồi , phế vật kia nếu có chết cũng đã chết , quản cậu ta nhiều như vậy làm gì.
Anh Tử còn tốt, ả đối với kẻ vẫn luôn dính lão lớn còn thường xuyên kéo chân sau một chút hảo cảm cũng không có, dù cậu đã chết cũng sẽ không thương tâm còn thở phào nhẹ nhõm. Trương Đại Sơn lại không giống , hắn vừa mới đối với Bạch Diệp sinh ra một chút hảo cảm, đã nghe” tin người chết ” bị đả kích muốn chết hai hốc mắt đều đỏ.
Hai người tâm trạng hoàn toàn không giống nhau, lại đều trầm mặc ngồi ở trên xe.
“Lão lớn, lão lớn đã trở lại, di, lão lớn trong lòng ngực đang ôm ai sao?”
” Đây không phải là tiểu phế vật sao?, lão lớn sao lại ôm cậu ta trở về?. ”
” Lão lớn anh không sao chứ ?”
Trương Đại Sơn nghe được động tĩnh ở bên ngoài vội vàng mở cửa xe xuống, quả nhiên, Bạch Diệp còn sống, chính là, sao Nam ca lại ôm cậu? Chẳng lẽ cậu bị thương?
” Lão lớn, phế, Bạch Diệp xảy ra chuyện gì? Là bị thương sao? Cậu ta sao lại mặc quần áo của anh a. ” Trương Đại Sơn muốn duỗi tay đem Bạch Diệp tiếp nhận , rốt cuộc hắn cũng biết lão lớn không thích nhóc phiền phức này.
Nam Dực tránh cánh tay Trương Đại Sơn du͙© vọиɠ chiếm hữu cực mạnh ôm cậu vào trong lòng ngực ” Cậu ta không có việc gì, chỉ là dị năng bị tiêu hao quá độ, nên mệt mỏi. ”
” Dị năng!!! ” Trương Đại Sơn kinh ngạc kêu lên tiếng, ” Bạch Diệp, hắn có dị năng?! ”
Trương Đại Sơn giọng rất lớn, trong xe ngoài xe rất nhiều người đều nghe thấy được, bất quá bọn họ trước tiên không phải kinh ngạc mà là nghi hoặc Bạch Diệp là ai? Sau đó cẩn thận hồi tưởng, nga, là tiểu phế vật, cuối cùng mới là kinh ngạc, phế vật có dị năng?
Mạt thế đã lâu như vậy mới kích phát dị năng… Thật không hổ là tiểu phế vật, vậy mà còn yếu đuối như vậy, cho dù thức tỉnh rồi phỏng chừng cũng chỉ là dị năng râu ria không dùng được.
” Lão lớn, Bạch Diệp thức tỉnh dị năng gì a?, Sao lại tiêu hao hết dị năng? ” Trương Đại Sơn có chút kinh hỉ lại có chút kỳ quái, người mới vừa thức tỉnh liền hao hết dị năng a, chẳng lẽ thức tỉnh dị năng kỳ quái , có thể như dị năng nghẹn nướƈ ŧıểυ , kết quả không nín được một lần dùng hết sau đó dị năng tiêu hao ……. Trương Đại Sơn bị tưởng tượng của mình ghê tởm một chút.
” Trong lúc cùng dây đằng biến dị giao chiến kỳ thật tôi bị thương không nhẹ , là tiểu Bạch chữa khỏi cho tôi . ” Nam Dực biểu tình nhàn nhạt, phảng phất trị hết dị năng vô cùng bình thường.
” Chữa khỏi? Chẳng lẽ, Bạch Diệp, thức tỉnh chính là… Là.. Trị liệu dị năng?! ” ” Trương Đại Sơn giọng nói muốn vang tận trời.
Bạch Diệp trong lòng ngực như bị Trương Đại Sơn lớn giọng dọa , trong lúc ngủ mơ lông mày đều nhíu lại. Nam Dực không cao hứng đem Trương Đại Sơn từ trên xe đá xuống, ” Muốn rống thì đi ra ngoài , đừng ở chỗ này làm ảnh hưởng đến tiểu Bạch nghỉ ngơi. ”
Nam Dực nhìn ánh mắt mọi người trên xe kinh ngạc ngây người đến không thể tin tưởng, không chút lưu tình nói ” Trừ bỏ A Cường lái xe, những người khác cũng qua xe khác ngồi đi, nơi này để tiểu Bạch nghỉ ngơi. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận