Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Địa Ngục Trần Gian
“Em thích lắm, đúng không?” Lăng Nhiễm gầm gừ bên tai cô, nhịp thúc của anh ngày càng nhanh, càng tàn nhẫn. “Em thích bị anh trai đâm chết ngay trên cái giường này, phải không?”
Anh hoàn toàn mất kiểm soát. Anh không còn là nhà khoa học Lăng Nhiễm lịch lãm, nho nhã nữa. Anh là một con thú, một kẻ biến thái bệnh hoạn.
“Em chính là con đĩ nhỏ trời sinh,” anh rít lên, cắn mạnh vào vai cô. “Thích bị chính anh trai ruột của mình chơi. Nhìn em đi, Mật… Nước chảy ướt hết cả giường rồi.”
Mật Mật nhắm nghiền mắt lại, nước mắt chảy thành dòng. Cô không thể tin được đây là Lăng Nhiễm. Người đàn ông có học thức, du học nước ngoài, lại có thể thốt ra những lời đê tiện, bẩn thỉu đến thế.
Nhưng cô không thể phủ nhận… những lời đó, kết hợp với hành động của anh, đang đẩy cô đến bờ vực.
Cô không muốn gọi. Cô thà chết cũng không gọi cái xưng hô đó.
“Gọi đi!” Anh ra lệnh, thúc một cú thật mạnh vào tử cung cô.
“A… a…” Cô không thể chịu đựng được nữa. Cả cơ thể cô co giật, run lên bần bật. Cơn cao trào ập đến như vũ bão, cuốn phăng mọi lý trí, mọi tội lỗi, chỉ còn lại khoái cảm trần trụi.
Thấy cô lên đỉnh, Lăng Nhiễm cũng gầm lên một tiếng cuối cùng. Anh ôm chặt lấy cô, thúc mạnh thêm vài cái, rồi bắn tất cả tinh dịch nóng bỏng vào sâu bên trong cơ thể cô.
Mọi thứ chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc của cả hai và tiếng ti vi vẫn đều đều vọng vào.
Mật Mật nhận ra, trong một khoảnh khắc điên rồ, cô vừa cảm thấy hưng phấn một cách bệnh hoạn khi làm tình với anh trai ngay dưới mũi mẹ mình.
Ý nghĩ đó khiến cô rùng mình.
Lăng Nhiễm rút ra, anh nằm vật xuống bên cạnh cô, kéo cô vào lòng. Anh thở dốc, mồ hôi ướt đẫm. Anh hôn lên mái tóc rối của cô, giọng nói đã dịu lại, nhưng vẫn đầy vẻ thỏa mãn.
“Tuyệt lắm, bảo bối. Ông xã thỏa mãn rồi.”
Mật Mật sững sờ. “Ông xã?”
Anh không gọi “anh trai” nữa.
Một tia hy vọng le lói. Lẽ nào… lẽ nào anh thật sự không biết? Lẽ nào tất cả những gì vừa rồi… chỉ là một trò chơi tình thú bệnh hoạn anh học được ở đâu đó?
Mật Mật tức giận, cô dùng hết sức lực còn lại đấm vào ngực anh. “Anh… anh là đồ khốn! Sao anh có thể lưu manh như vậy?”
Cô thà tin rằng anh là một kẻ biến thái có sở thích kỳ quặc, còn hơn tin rằng anh biết rõ mọi chuyện mà vẫn cố tình làm.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận