Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bạch Liên Hoa Tả Tơi Và Sự Tức Giận Của Hoắc Tổng
“Anh Đông Thần!” Một giọng nữ lanh lảnh vang lên, phá tan bầu không khí ám muội.
Hoắc Đông Thần và Phỉ Y Hân giật mình tách nhau ra. Phỉ Y Hân thở dốc, dựa vào cạnh bàn để đứng vững, tay vội vàng chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch. Hoắc Đông Thần quay đầu lại, khuôn mặt đang tràn đầy dục vọng bỗng chốc hóa thành băng giá, ánh mắt sắc lẹm như dao nhìn kẻ vừa phá đám.
Đứng ở cửa là Lan Nhược Tâm. Nhưng hỡi ôi, đâu còn dáng vẻ “tiên nữ giáng trần” lúc nãy nữa. Cô ta trông thê thảm vô cùng. Tóc tai bết dính vào trán vì mồ hôi, lớp phấn nền chảy ra loang lổ, mascara lem nhem dưới mắt. Bộ váy trắng tinh khôi giờ đây nhăn nhúm, dính chặt vào người vì ướt đẫm mồ hôi. Cô ta thở hồng hộc như vừa chạy marathon, mặt đỏ gay gắt vì nóng.
Hóa ra, ngồi trong “phòng xông hơi” số 3 gần một tiếng đồng hồ, chịu không nổi nữa nên cô ta mới liều mạng chạy đi tìm hắn.
“Anh Đông Thần… hộc… hộc…” Lan Nhược Tâm nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, sững sờ. Cô ta thấy Hoắc Đông Thần đứng đó, cao ngạo và lạnh lùng. Bên cạnh là Phỉ Y Hân với đôi môi sưng đỏ, quần áo xộc xệch, ánh mắt mơ màng… Bất cứ kẻ ngốc nào cũng biết hai người họ vừa làm gì.
Cơn ghen tức bùng lên trong lòng Lan Nhược Tâm, nhưng cô ta nhanh chóng nén lại, thay vào đó là vẻ mặt tủi thân, đáng thương: “Anh Đông Thần… nhân viên của anh… bọn họ bắt nạt em… nhốt em vào phòng hỏng máy lạnh…”
Hoắc Đông Thần nhíu mày, giọng nói lạnh lùng đến thấu xương: “Cô là ai? Ai cho phép cô tự tiện xông vào phòng tôi mà không gõ cửa?”
Lan Nhược Tâm chết lặng. Hắn không nhận ra cô ta? Hay cố tình không nhận? “Anh… em là Nhược Tâm đây mà! Lan Nhược Tâm! Bạn thân của Tiểu Đồng! Chúng ta đã gặp nhau ở Mỹ rồi mà!” Cô ta vội vàng giải thích, bước tới định nắm lấy tay hắn.
Hoắc Đông Thần lùi lại một bước, tránh né như tránh tà, ánh mắt hiện lên sự chán ghét rõ rệt: “Người của tôi thật tắc trách, lại để một kẻ dân đen, bẩn thỉu, hôi hám như thế này xông vào tận đây. Cô nhìn lại bộ dạng của mình xem, có tư cách gì đứng trước mặt tôi?”
Lời nói của hắn như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lan Nhược Tâm. Cô ta lảo đảo, mặt cắt không còn giọt máu. Bẩn thỉu? Hôi hám? Cô ta là thiên kim tiểu thư nhà họ Lan danh giá, vậy mà bị hắn sỉ nhục không thương tiếc trước mặt tình địch.
Phỉ Y Hân đứng bên cạnh, dù đầu óc còn hơi choáng váng vì tác dụng của mùi hương, nhưng nhìn cảnh này cũng thấy hả hê vô cùng. Cô cười khẩy, lên tiếng “đá bồi”: “Cô Lan à, tôi đã bảo rồi, muốn gặp Hoắc tổng thì phải hẹn trước. Cô cứ cố chấp xông vào, giờ lại trách móc ai? Với lại, nhìn bộ dạng này của cô… chậc chậc… đúng là thảm họa thời trang.”
Lan Nhược Tâm tức điên, trừng mắt nhìn Phỉ Y Hân đầy oán độc: “Cô câm miệng! Chính cô là người hại tôi ra nông nỗi này! Đồ hồ ly tinh!”
“Chát!” Một tiếng tát giòn giã vang lên. Không phải Phỉ Y Hân ra tay, cũng chẳng phải Lan Nhược Tâm. Mà là Hoắc Đông Thần tát vào không khí – không, là đập mạnh tay xuống bàn làm việc, tạo ra âm thanh chát chúa khiến cả hai cô gái giật bắn mình.
“Cô có tư cách gì mà liếc nhìn thư ký của tôi? Có tư cách gì mà mắng người của tôi?” Hắn gầm lên, sát khí tỏa ra ngùn ngụt.
Lan Nhược Tâm run lẩy bẩy, nước mắt bắt đầu rơi lã chã: “Anh Đông Thần… em xin lỗi… bác gái bảo em đến thăm anh… nói em chăm sóc anh…”
“Bà ấy bảo cô đến thì cô đến? Bà ấy là mẹ tôi chứ không phải chủ nhân của tôi! Còn cô, khôn hồn thì cút ngay khỏi mắt tôi trong vòng 5 giây! Nếu không đừng trách tôi tàn nhẫn!”
“1…” “2…”
Lan Nhược Tâm không dám nán lại thêm một giây nào nữa. Cô ta bưng mặt khóc nức nở, quay đầu chạy biến ra khỏi phòng như bị ma đuổi.
Cánh cửa đóng lại. Không gian trở lại yên tĩnh. Hoắc Đông Thần quay sang Phỉ Y Hân, ánh mắt dịu đi đôi chút: “Em thấy thế nào? Hài lòng chưa?”
Phỉ Y Hân dựa vào bàn, thở hắt ra, cố gắng xua đi cảm giác nóng ran trong người: “Cũng tạm. Anh diễn sâu thật đấy.”
Hoắc Đông Thần bước tới, nâng cằm cô lên: “Tôi không diễn. Tôi thực sự ghét những kẻ phá đám.” Ngón tay hắn miết nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của cô: “Đặc biệt là khi tôi đang thưởng thức món ngon.”
Phỉ Y Hân đỏ mặt, gạt tay hắn ra: “Tránh ra… tôi nóng quá… tôi muốn về…” Cơ thể cô như có lửa đốt, mồ hôi rịn ra trên trán. Mùi hương quái quỷ kia vẫn lởn vởn quanh mũi.
Hoắc Đông Thần nhìn cô chăm chú, ánh mắt lóe lên tia phức tạp. Hắn biết loại nước hoa hắn đang dùng có chứa một lượng nhỏ chất kích thích (loại đặc biệt chỉ tác dụng mạnh với phụ nữ khi tiếp xúc gần và lâu). Hắn dùng nó hôm nay, vốn dĩ là muốn thử xem cô có phản ứng gì không, ai ngờ hiệu quả lại mạnh đến thế.
“Em không khỏe à? Để tôi đưa em về.”
“Không cần! Tôi tự về được! Anh tránh xa tôi ra một chút!” Phỉ Y Hân cảm thấy nếu còn ở gần hắn thêm một phút nào nữa, cô sẽ lao vào hắn mất. Cô vội vàng xách túi, lảo đảo chạy ra khỏi phòng, bỏ lại Hoắc Đông Thần đứng đó với nụ cười đầy ẩn ý.

Bình luận (0)

Để lại bình luận