Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô muốn xem phản ứng của bọn họ, muốn xem xem bọn họ có chút xíu đau lòng nào cho cô hay không.

Nhưng Tô Từ lại nhận thêm thất vọng, lần này đến lần khác, bọn họ đều đứng về phía Nghiêu Thần.

Bây giờ khi cô lấy hết can đảm nó ra nguyên nhân thì bọn họ cũng cho đó là chuyện bình thường.

Trong mắt bọn họ, không có gì quan trọng bằng vinh hoa phú quý.

Sự trong trắng, cuộc đời và cả tương lai sau này của Tô Từ đều là những công cụ để bọn họ duy trì vinh hoa phú quý của mình.

Tiếng cười của Tô Từ dừng lại, cô nâng tay lau nước mắt trên mặt, nói: “Cha mẹ không cần lo, cơ thể con, trinh tiết của con đã bị anh ấy lấy đi vào lúc sinh nhật mười lăm tuổi rồi.”

Mẹ Nghiêu ngạc nhiên, cơn tức giận trong người bỗng nhiên hạ xuống, bà ấp úng hỏi: “Sau… sau con không nói cho mẹ biết.”

Tô Từ bật cười, ngẩng đầu nhìn bà ấy nói: “Nói cho mẹ biết thì sao, mẹ sẽ bảo vệ con hả.”

Mẹ Nghiêu bị ánh mắt của Tô Từ làm cho nghẹn họng, không thể nói được lời nào, sự đanh đá ban nãy cũng đã biến mất.

Cha Nghiêu ở bên cạnh quay lại nhìn Tô Từ và nói: “Nếu chuyện đó đã xảy ra rồi thì con nên học cách chấp nhận và cố gắng phục vụ thằng bé cho tốt.”

“Nắm chặt lấy cái vị trí thiếu phu nhân này, không những tốt cho Tô gia, Tô thị mà còn cho tương lai của con nữa.”

“Từ Từ à, cha mẹ ép con làm như vậy cũng chỉ là muốn con được sống đầy đủ, không thiếu thốn bất cứ thứ gì.”

“Con đừng trách chúng ta.”

Cha mẹ Tô rời khỏi bệnh viện.

Tô Từ mở cửa bước vào phòng, Nghiêu Thần đang nằm trên giường quay đầu nhìn cô, nói: “Lại đây.”

Cô bước tới bên giường, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó .

Nghiêu Thần bỗng nhiên giơ tay nắm lấy càm cô, kéo gương mặt cô ngẩng lên nhìn hắn.

Hắn nhìn vào đôi mắt tối như biển cả về đêm của cô, khóe môi cong lên, nói: “Thất vọng sao?”

Tô Từ không trả lời.

“Em vốn nên thất vọng từ sớm.”

Hắn thả càm cô ra, đầu Tô Từ hơi chuyển động, mái tóc rủ xuống che khuất sườn mặt. Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống gò má tím bầm, chảy dọc qua càm rồi biến mất.

Kỳ nghỉ hè kết thúc trong phẫn nộ, đau đớn và thất vọng.

Sau khi vết thương đỡ hơn, Tô Từ và Nghiêu Thần ngồi máy bay trở về nước.

Hắn phải chuẩn bị cho kế hoạch đi du học vào năm tới và Tô Từ nhất định phải đi theo.

Tất cả thủ tục đều được thực hiện trước khi năm học mới bắt đầu.

Khi nhìn thấy tờ giấy thông báo được gửi tới tận Tô gia, Tô Từ không khóc cũng không nháo mà ngoan ngoãn cầm bút ký vào.

Sau khi ký xong cô quay người trở về phòng.

Hai chấm đỏ của camera đang chiếu vào người cô, khi vừa bước vào phòng, Tô Từ phải lập tức mang lên chiếc mặt nạ diễn kịch.

Cô vào phòng quần áo lấy đầm ngủ rồi bước vào trong nhà vệ sinh.

Vòi sen đang phun ra những tia nước ấm áp, Tô Từ ngẩng mặt để nước xối lên khắp cơ thể mình và bí mật rửa trôi những giọt nước mắt đang chảy ra.

Cô không thể thoải mái khóc thật lớn trong chính căn phòng của mình cho nên chỉ có thể dùng cách này.

Bây giờ ngay cả quyền được khóc, Tô Từ cũng sắp không còn nữa.

Cô không dám tưởng tượng cuộc sống của mình sẽ ra sao khi cùng Nghiêu Thần sang nước ngoài du học một mình.

Cô hi vọng nó sẽ không tối tăm giống như cô suy nghĩ.

Trước khi Nghiêu Thần đi du học, nhà trường còn tổ chức một buổi lễ để chúc mừng và chia tay hắn. Nghiêu gia còn giàu có hơn, tổ chức dạ tiệc tròn ba ngày ba đêm và làm từ thiện khắp nơi.

Tô Từ đang ngồi trang điểm trước gương. Đêm nay cô sẽ xuất hiện dưới danh nghĩa vị hôn thê của hắn.

Trong gương bỗng nhiên xuất hiện một chàng trai mặc vest đen trắng lịch lãm.

Nghiêu Thần đặt tay lên hai vai Tô Từ, lưng khom xuống, mặt kề sát vào gò má được phủ phấn má hồng của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận