Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Em sơ ý quá, xin lỗi cô Hiểu…

Hiểu Lan Yên ngốc không để đâu cho hết, vừa nghe người ta nhăn nhó liền cuống quýt tự trách mình bất cẩn. Lại còn tay không cố gắng dọn dẹp lại đống đổ vỡ kia, đến canh nóng đã thấm đầy vào lớp băng bó mỏng manh trên tay cũng không thèm để ý.

Vương Hàn đứng một bên chứng kiến, tay nắm chặt lại, cuối cùng vẫn là tiến về phía Vương Thiên Nhi đưa cô ta đi rửa sạch vết thương rồi bôi thuốc. Hiểu Lan Yên biết chuyện đó là đương nhiên, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn là đau nhói. Cơn đau vô hình nhấn chìm cô vào mơ hồ, cho tới khi cảm giác vừa đau vừa xót ở tay phải truyền tới đánh thức não bộ, Hiểu Lan Yên mới phát hiện ra canh nóng đã thấm tới vết thương còn chưa lành lặn dưới lớp vải băng của cô rồi.

Nhìn xuống đống thức ăn còn chưa dọn xong, lại nhìn nước canh đang nhỏ giọt trên bàn tay mình, Hiểu Lan Yên bỗng nhiên thấy vô cùng bất lực và vô dụng, thứ long lanh đong đầy nơi khóe mắt, lại như sợ hãi mà chẳng dám rơi…

Bác gái Trần làm việc nhà từ tầng trên đi xuống, vô tình nhìn cửa phòng cậu chủ đang mở, lại thấy Hiểu Lan Yên đứng bên trong bất động, mới vì kì lạ mà tiến vào. Nhìn cảnh tượng trước mắt quả là hỗn độn kinh khủng, bác gái vội chạy tới, ném cái bát trên tay trái Hiểu Lan Yên xuống, cầm lấy tay phải của cô hỏi han lo lắng. Hiểu Lan Yên như bị bất động cứ lặng im, rồi lại ấp úng, bác Trần càng sợ hãi, vội kéo cô xuống dưới tầng gọi bác sĩ của nhà họ Vương tới. Tuy bác biết tùy tiện gọi bác sĩ riêng của cậu chủ tới là không được phép, nhưng con bé thành ra thế này làm sao bác có thể để yên được? Tội nghiệp con nhóc, vừa mới ra khỏi cửa bệnh viện mà…

Vương Hàn sau khi rửa vết phồng cho Vương Thiên Nhi, trở ra liền thấy bãi hỗn độn trên giường, người không thấy đâu, đương nhiên vừa rồi đứng trong phòng tắm hắn nghe thấy tất cả, nhưng chỉ buông một câu với Vương Thiên Nhi:

– Tối nay qua phòng anh ngủ.

– Dạ.

Trước mặt Vương Hàn khó khăn chịu đựng, hắn vừa quay đi người đẹp liền cười tươi rạng rỡ như nắng ban mai. Cũng phải thôi, vì cô đã đạt được mục đích rồi mà!

Bác sĩ riêng của nhà họ Vương đến rất nhanh và cũng rời đi rất nhanh. Trước khi đi, chỉ để lại cho Hiểu Lan Yên và bác Trần vài câu dặn dò.

Hiểu Lan Yên ngồi trên sofa vẫn trong trạng thái ngơ ngẩn cả người. Cơ hồ, chỉ nghe rõ duy nhất một lời: Vết thương ở tay của cô, có thể để lại sẹo do dấu hiệu nhiễm trùng.

Bác Trần cũng im lặng theo, nhìn cô với ánh mắt xót xa vô cùng. Băng thuốc đã được thay mới, Hiểu Lan Yên lẳng lặng thở dài, cảm thấy mình thật thảm thương, thật chẳng ra làm sao cả. Bởi vốn dĩ nơi đây đâu phải là nơi cô nên thuộc về, ngay từ đầu khi ngu ngơ mà bước chân tới, cô đã khởi đầu cho những chuỗi sai lầm của đời mình rồi.

Bóng người cao lớn kiêu ngạo nơi cầu thang, đơn giản chỉ là cứ đứng đó. Từng lời dặn dò của bác sĩ không một câu nào là không được thu gọn vào tai Vương Hàn. Hắn định bước chân xuống bậc cầu thang, lại do dự mà thu về, đi thẳng vào phòng làm việc, khóa cửa.

Vương Hàn từ sáng chưa ăn gì, có chăng cũng chỉ là điên cuồng làm việc. Trời cũng đã về chiều, không gian qua ô cửa kính rộng lớn của biệt thự xa hoa, ngả bóng tối tăm mơ hồ không rõ. Hắn ngẩng đầu nghĩ nghĩ một lát, lại cúi xuống tiếp tục làm việc, bỏ qua cả tiếng bác Trần mời xuống nhà ăn cơm từ bao giờ.

Cho tới khi hắn quyết định tạm nghỉ, thì đồng hồ cũng đã điểm 10 giờ tối. Không ngờ lại muộn tới như vậy, hồ sơ chất đống hồ sơ, mà hắn cơ hồ cứ không ngừng làm việc, dường như là để khỏi phải bận tâm suy nghĩ bất kì việc gì khác.

Nhưng dù có yêu công việc, sống chết vì sự nghiệp tới mức nào, Vương Hàn vẫn chỉ là con người, đương nhiên cũng biết mệt biết đói. Hắn điềm tĩnh bước xuống tầng một, thấy không gian im ắng, ánh đèn chùm màu vàng quý phái vẫn thường được bật mỗi đêm. Giờ này mọi người trong nhà đều đã đi ngủ. Chợt nhớ tới những đêm có một con nhóc người hầu vẫn thường thức khuya để đợi hắn về, mệt tới nỗi ngủ gà ngủ gật trên sofa, Vương Hàn vô thức mà kéo lên một đường cong hoàn mĩ nơi khóe môi bạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận