Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiếp theo, điện thoại vang lên, bên trong truyền đến thanh âm nghiến răng nghiến lợi như cũ của Hàn Lỗi.

“Nghe nói, tên kia tặng em một bó hoa hồng to?”

“Ách…”

Anh ta làm sao mà biết được?

“Muốn biết làm sao anh biết được? Hừ, Tần Hạo đúng lúc đi qua phòng thiết kế thì nhìn thấy, sau đó nhanh chóng trở về báo cáo với anh tình trạng ở đó chứ sao?”

Thì ra là đồng chí Tần Hạo a, không khỏi khéo gặp quá đi!

“Bây giờ em cái gì cũng không cần nói, hãy nghe anh nói là tốt rồi. Bây giờ! Lập tức! Lập tức đem hoa ném vào thùng rác, sau đó tan việc anh dẫn em đến một nơi. Răng rắc!”

Nhìn chiếc điện thoại bị cắt liên lạc, lại nhìn những bông hồng hoa hồng vô tội nằm ở trên mặt bàn, nói vứt bỏ thì thật là đáng tiếc, hay là chia cho các đồng nghiệp đi.

Nhưng mà, sau khi tan việc Hàn Lỗi muốn mang tôi đi nơi nào? Trong giọng nói của anh lúc đó còn có một loại thấy chết không sờn, chẳng lẽ là đầm rồng hang hổ hay sao?

Dĩ nhiên, nơi mà anh mang tôi đi không phải đầm rồng cũng chẳng phải hang hổ gì hết, mà là — tiệm bán hoa.

Anh trầm mặc đưa tôi đến đó, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Chúng ta đi chọn một bó hoa đẹp đi!”

Đối mặt với một đống hoa đủ loại hoa tươi ganh đua sắc đẹp, nở rộ vô cùng mà lắm cái mình còn không biết tên kia, tôi trợn tròn mắt, không tài nào giải thích nổi nhìn Hàn Lỗi.

Gương mặt tuấn tú của anh ửng đỏ, tránh khỏi tầm mắt của tôi, quay đầu đi, không được tự nhiên nói: “Tên kia không phải là cũng tặng em hoa sao?”

“Phì!” Tôi không nhịn được bật cười ra tiếng.

Ha ha, Hàn Lỗi a Hàn Lỗi, làm sao anh có thể đáng yêu như vậy chứ?

Vẻ mặt Hàn Lỗi vô cùng khó chịu nhìn khuôn mặt tươi cười hớn hở của tôi, lại quay đầu đi, còn phát ra thanh âm hừ hừ khó chịu.

Tôi cười cười đi tới bên cạnh khoác tay anh, dùng đầu chà chà vào rồi cười đến vô cùng rực rỡ nói: “Tiết lộ cho anh một bí mật nha, thật ra thì em bị dị ứng với phấn hoa.”

“A?” Vẻ mặt Hàn Lỗi ngốc ra, sau đó dời tầm mắt đi, nói: “Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi!”

Mấy ngày sau đó, Lâm Triết tiếp tục tặng quà cho tôi, mà Tần Hạo luôn luôn vô tình gặp gỡ được sau đó ngay lập tức báo cáo với cấp trên, Hàn Lỗi liền bắt tôi vứt bỏ sau đó mua lại cho tôi món khác giống thế. (Momo: Chết mất, thì ra Tần Hạo là đội chó săn của Lỗi ca=]], lại còn anh tặng tôi cũng tặng, mà chỉ có thể cầm đồ của tôi còn của anh thì vứt, Lỗi ca đáng yêu quá :x)

Cho đến một ngày, Lâm Triết đến thẳng trước cửa của công ty tự mình đưa tôi lễ vật là một chiếc hoa cài áo rất đẹp.

Tôi nhận lấy món quà, vẻ mặt làm khó yêu cầu anh không nên tặng quà cho tôi nữa, nhưng anh chỉ cười trừ, sau đó hết sức tiêu sái rời đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng Lâm Triết, bất đắc dĩ thở dài, đột nhiên, món quà trên tay bị một bàn tay khác đoạt đi mất, tôi kinh sợ quay đầu nhìn lại, thì ra là Hàn Lỗi.

Tôi cười khan hai tiếng, xem ra lần này là bị bắt quả tang tại trận nha, không phải là Tần Hạo vô tình gặp được sau đó báo cáo với anh à.

Sắc mặt Hàn Lỗi hết sức âm trầm nhìn chằm chằm chiếc hộp nhỏ kia một lát, sau đó anh tuấn vung tay vẽ nên một đường cong hết sức hoàn mỹ, nhắm ngay chiếc thùng rác bên cạnh mà ném đi, không chút do dự.

Tôi đưa mắt nhìn chiếc hộp nhỏ lọt vào thùng rác, lại thấy Hàn Lỗi cực kì tàn ác, cực kì hung thần.

Quả nhiên không ngoài ý muốn, Hàn Lỗi lại muốn đưa tôi lễ vật như thế, bất đồng chính là, lần này anh đợi không nổi đến khi tan làm mà là quang minh chính đại trốn việc rồi đi.

Hàn Lỗi dẫn tôi đến một tiệm trang sức, chạy thẳng tới quầy nhẫn cưới.

“Đem toàn bộ nhẫn cưới trong này lấy hết ra cho tôi!”Hàn Lỗi hắng giọng ra lệnh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận