Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mới học xong tiết thứ nhất, cô đã hoảng loạn chạy về hướng trong WC .

Cách vách là WC nam, Tô Hòa Mặc chỉnh trang lại quần, cà lơ phất phơ đi ra, chuông học đã sớm vang lên, lúc này không có một bóng người nào ở WC , nên ở một góc WC có tiếng khóc phát ra thì sẽ dị thường rõ ràng.

Hắn nghe được thanh âm của cô, đứng ở cửa WC nữ sửng sốt một lát.

Do dự một chút, vẫn không có can đảm đi vào, hướng tới bên trong hô một tiếng.

“Uy, ngốc tử!”

“Tôi không phải ngốc tử.”

Dùng sức khóc , còn phải quật cường phản bác lại hắn, liền thiếu chút nữa là thở không nổi, làm hắn thật muốn cười ra.

Bạch Dương vẫn luôn ngủ đến giữa trưa, tỉnh lại mới xem di động.

Bức màn khách sạn kéo chặt, không có một chút khe hở, trong phòng u ám , màn hình di động sáng lên ,chiếu lên mặt hắn có hơi chói làm hắn cau chặt mày trên mặt không kiên nhẫn, đôi mắt mệt mỏi nheo lại, đầu tóc do ngủ mà loạn thành một khối, tùy tiền dùng tay xoa nhẹ hai cái, chống cánh tay ngồi dậy.

Chăn trước ngực rơi xuống, trên cơ bắp cường tráng lưulại mấy vết móng tay cào đỏ tươi.

Đem tin nhắn nhìn lại một lần nữa, mày nhíu càng sâu, ném điện thoại di động sang một bên.

Ngồi thanh tỉnh vài giây, lại duỗi thân vươn cánh tay dài lấy trở về,gọi điện thoại.

“Uy,anh, ở nhà không.”

Tô Hòa Mặc vẫn luôn ở phòng khám của trường học cạnh cô đến giữa trưa, chờ đến khi Bạch Dương lái xe tới đón cô, tóc cũng chải gọn, ăn mặc nhăn dúm dó quần đen cùng áo khoác màu xám có mũ.

Tiêu Trúc Vũ nhìn thấy hắn liền run lên, người sáng suốt một chút có thể nhìn ra được sự kháng cự của cô, không cho cô oa khóc thành tiếng, liền trực tiếp kéo vào ghế phụ.

Chiếc xe thể thao màu trắng giá trị xa xỉ , bên ngoài đều dính dấu vết bùn đất cùng vết trầy va quẹt , ai thấy mà không tiếc, Tô Hòa Mặc thổn thức liếm miệng.

“Tiền sẽ đưa cậu.”

Hắn nói xong –bang— một tiếng đóng cửa xe, đạp chân ga dùng tốc độ tiêu sái rời đi, lưu lại một mảnh vẩn đục khói xe.

“Ô, ô cậu muốn mang tôi đi nơi nào.”

“Nhà tôi.”

“Tôi không cần đi, tôi muốn về nhà tìm bà ngoại tôi.” cô bất an nắm chặt đai an toàn, nước mũi hút hút không ngừng.

“Câm miệng.”

Bạch Dương một tay chống tay lái, híp mắt, tính tình có chút không tốt, cảm xúc của hắn từ trước đến nay đều hay thay đổi thất thường, phần lớn là luôn tối tăm u ám.

Tiêu Trúc Vũ khóc hự hự, bị hắn mang vào một biệt thự thật xinh đẹp , một bên khóc nhưng cũng không quên nhìn hoa lá xung quanh bốn phía .

Bạch Vân Yển mở cửa, nhìn thấy trong tay hắn còn dẫn theo một cô gái đang khóc sướt mướt.

Liếc mắt nhìn một cái còn tưởng rằng là học sinh trung học, khóc không màng hình tượng, nước mắt nước mũi đều rơi xuống, mặt nghẹn đến mức cả cổ cũng hồng lên.

“Cô ấy ở cửa trên lầu, chú bảo cô bé tự đi lên là được.” Bạch Vân Yển nói.

“Ô ô, cứu tôi, cứu tôi.”

Bạch Dương cúi đầu nhìn cô , lãnh đạm cười mắng: “Ở nhà tôi làm gì có ai cứu em đâu? Cút đi lên.”

“Ô tôi không cần!” cô sợ hãi bắt lấy cánh tay đang kiềm hãm gắt gao không chịu buông tay cô ra kia, còn muốn xin giúp đỡ người vừa rồi , cái người thoạt nhìn là anh trai hiền lành kia.

“Tôi nói em đi lên, đừng ép tôi động thủ.” Bạch Dương chỉ vào mặt cô cảnh cáo, thông thường sẽ không lặp lại lần thứ hai , nếu có thì hậu quả rất nghiêm trọng.

Tiêu Trúc Vũ khóc đến khí quản hít thở không thông, nữ nhân trên lầu đi xuống dưới hai bước, ngẩng đầu nhìn thấy là một chị gái ôn nhu, Tiêu Trúc Vũ buông lan can ra liền hướng lên trên chạy, vừa chạy vừa khóc, chân cọ xát vết thương rách ra cũng mặc kệ.

Vu Nhứ đột nhiên không kịp phòng ngừa bị một cô bé nhào vào trong lòng ngực ôm lấy , thì có chút ngây người , nhìn đến dưới lầu Bạch Dương đang nhìn cô với ánh mắt cảnh giác , cùng nam nhân bên cạnh cũng có ánh mắt tương tự , lộ ra cảnh cáo giống nhau như đúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận