Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Thác cảm thấy “Bùm” một cái, đầu anh muốn nổ tung ra.

“Em nuốt nó?”

Cô gái nhỏ đem khăn giấy bị ướt ném qua một bên, oán trách anh, “Dạ, vừa rồi anh làm cho em không thoải mái, anh đỉnh đến trong cổ họng nên em thấy có chút buồn nôn, khi anh rút ra thì thấy đỡ hơn, không biết…”

Cô còn chưa kịp nói hể lời, môi đã bị anh bịt kín lại.

Thời Thác đè cô lên ghế, nụ hôn vừa mạnh vừa đau, anh hận không thể nuốt cô vào bụng mình luôn.

“Ưm ——”

Mỗi khi có khoảng cách giữa hai người, Đào Đào đều sẽ phát ra một tiếng nức nở.

Qua một hồi lâu, Thời Thác buông cô ra vùi đầu vào cổ cô,”Còn như vậy nữa, anh sẽ ở chỗ này “ăn” em luôn.”

Cô gái nhỏ thở hổn hển, đẩy anh ra, “Anh, anh đứng lên đi, em muốn đi rửa mặt, dính quá à…”

Hai người chỉ mới xem được một nửa bộ phim thì đã đi ra.

Đào Đào vào phòng vệ sinh rửa mặt sạch sẽ, đi ra ngoài với gương mặt ửng đỏ.

Thời Thác lúc này khôi phục lại tâm tình, cảm xúc nóng như thiêu đốt cũng dần dần hạ xuống.

Hai người ôm bắp rang chưa ăn hết đi về.

Qua một hồi lâu, Đào Đào nhón chân tiến đến bên tai anh, hỏi, “Vừa rồi anh thoải mái không?”

!!!

Tai Thời Thác đột nhiên đỏ bừng lên.

Anh nắm lấy tay cô, trong giọng nói có chút không kiềm chế được mà run rẩy, “Học ở đâu đó?”

Đào Đào cười như một con hồ ly, “Ngày hôm em qua coi rồi cẩn thận học hỏi chút, biểu hiện vừa rồi của em có tốt không?”

Thời Thác mấp máy môi, sắc mặt dịu xuống.

Lúc này anh vừa muốn nói cái gì đó thì điện thoại trong túi quần vang lên.

Năm ngón tay thon dài lấy điện thoại ra, nhìn thấy tên người gọi đến anh liền nhíu mày.

Đào Đào lấy bắp rang từ trong tay anh, “Anh nghe điện thoại đi ạ.” Nói xong xoay người đi qua một bên.

Thời Thác ấn nút nghe, lạnh lùng nói, “Gọi có chuyện gì không?”

Bên kia không biết nói gì đó, sắc mặt anh dần dần xấu đi.

Một lúc sau, Thời Thác cúp điện thoại đi đến bên cạnh Đào Đào, “Nhóc con.”

“Sao thế anh?”

“Nhà anh có chút việc anh phải trở về gấp, anh đưa em về nhà trước nhé?”

Đào Đào “À” một cái, tâm tình không tốt gì mấy.

Cô gái hít thở sâu một cái, ngay sau đó nhón chân hôn lên cằm anh, “Vậy anh về trước đi, em không sao đâu.”

Anh nhìn chằm chằm vào gò má trắng mịn của cô, không khỏi thở dài.

“Xin lỗi em, nói đưa em đi hẹn hò kết quả anh lại phải về nhà.”

Đào Đào lắc đầu, “Không sao hết, tương lai chúng ta còn rất nhiều thời gian mà. Nếu A Thác bận thì đi đi.”

Thời Thác đem người ôm chặt vào trong ngực, nhẹ nhàng xoa đầu cô, “Ừ, sau này còn nhiều thời gian.”

Sau khi Thời Thác đưa Đào Đào về nhà, anh trở về chung cư.

Lúc này mở cửa nhà ra, có một người đàn ông trung niên đang ngồi ở giữa sô pha, đôi mắt rất giống Thời Thác, cả người lạnh lùng mang theo một cảm xúc khiến người ta không dám lại gần.

Thời Thác đem chìa khóa ném lên tủ giày, giọng nói không mặn không nhạt, “Sao đột nhiên lại đến đây?”

Người đàn ông nhướng mắt, sắc mặt không được tốt cho lắm, “Đã nói hôm nay đi thăm em gái con sao con lại chạy ra ngoài làm gì.”

Trên gương mặt anh vẫn là biểu cảm lạnh nhạt, nhìn không ra cảm xúc.

“Con sẽ qua đó.”

Người đàn ông từ trên sô pha đứng lên, dáng người rất cao, giọng nói mang theo sự mệnh lệnh, “Giờ chúng ta đi luôn.”

Thời Thác ngẩng đầu nhìn một cái, lông mi rũ xuống, nhẹ giọng “Dạ”.

Sau khi nghỉ lễ 1/10, lớp 609 đi thẳng vào trường đến phòng vẽ tranh.

Lớp 12 có tiết tự học buổi tối, trường Nhất Trung sắp xếp buổi sáng đến phòng mỹ thuật vẽ tranh, buổi tối về phòng học để học tiết tự học.

Nói là tiết tự học nhưng là làm một bài kiểm tra để củng cố một chút kiến thức. Trường sợ học sinh chỉ lo vẽ sẽ mất kiến thức các bài học văn hóa.

Thẩm Mộng Viện cuối tháng 11 bay từ nước Anh trở về.

Khi đó Đào Đào đang ở trong nhà làm bài kiểm tra thì đột nhiên nghe có tiếng mở cửa.

Chìa khoá nhà này Thẩm Nghiên, Thẩm Dương, Tôn Tuệ Tuệ và Thẩm Mộng Viện mỗi người có một chiếc.

Tôn Tuệ Tuệ chỉ tới khi nấu cơm cho cô. Thẩm Nghiên và Thẩm Dương có để đề phòng Đào Đào xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Nhưng nếu hai cha con cậu đến họ đều sẽ gõ cửa trước.

Không có tiếng gõ cửa, thì cũng chỉ có một mình Thẩm Mộng Viện.

Đã một tháng không gặp, Đào Đào nhìn thấy Thẩm Mộng Viện cô có chút co rúm.

“Mẹ.”

Cô gái kéo váy ngủ lại, cúi đầu, bộ dáng rất ngoan ngoãn.

Gương mặt Thẩm Mộng Viện dịu dàng, trang điểm tinh tế, tuổi cũng đã 40 tuổi nhưng vẫn trông rất trẻ trung.

Bình luận (0)

Để lại bình luận