Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Viễn Phong nằm đè lên người Cố Nhã, tiếng thở dốc ái muội dần trở nên nặng nề. Anh thả chậm động tác của mình, không còn gấp gáp giống như lúc trước, anh biết Cố Nhã đang rất mệt mỏi nên định vận động nhẹ nhàng cùng cô một chút.
Bờ môi nóng bỏng của Đường Viễn Phong nhẹ nhàng hôn lên vành tai của Cố Nhã, Đường Viễn Phong hé miệng, dùng hàm răng day cắn vành tai của cô.
Cố Nhã bị động tác của Đường Viễn Phong chọc cười, càng lúc càng ngứa ngáy không chịu được: “Đường Viễn Phong, cậu là đồ lưu manh!!”
“Ha ha ha… đừng cắn… chỗ đó không được đâu… rất nhạy cảm…”
“Đừng…”
“Ha ha ha…”
Cố Nhã cuộn tròn cơ thể để tránh né nụ hôn của Đường Viễn Phong, nhưng Đường Viễn Phong lại giam cầm Cố Nhã trong l*иg ngực một cách chặt chẽ, nói cái gì cũng không chịu buông tha cho Cố Nhã: “Ai bảo vợ của anh ngon như vậy, không lưu manh với chị thì lưu manh với ai?”
“Thực sự rất thích vợ, chỗ nào trên người vợ anh cũng thích.”
“Dáng người của vợ đẹp như vậy, ngay cả dái tai cũng ăn rất ngon.” Đường Viễn Phong nói lời âu yếm, nhưng đôi tay lại không an phận sờ soạng cơ thể quyến rũ của Cố Nhã.
Cơ thể của Cố Nhã rất nhạy cảm, lúc Đường Viễn Phong tới gần, da thịt trắng nõn ngay lập tức phiếm hồng, đầu ti dưới sự trêu đùa của Đường Viễn Phong cũng dần dần dựng đứng.
“Vợ ơi…”
“Anh muốn nữa.”
Đường Viễn Phong từ vành tai của Cố Nhã di chuyển xuống cần cổ trắng nõn thon dài, ôn nhu hôn lên xương quai xanh của cô, ngón tay lại chuyên tâm xoa nắn quả nho nhỏ đang cương cứng.
Dưới sự cọ xát của Đường Viễn Phong, hơi thở của Cố Nhã dần trở nên nặng nề, răng bạc cắn môi dưới, miệng bật ra tiếng rêи ɾỉ khe khẽ: “Ưm…”
“Đừng…”
“Đừng làm loạn mà…”
“Viễn Phong…”
“Tôi hơi mệt rồi”
Viễn Phong ——
Đây là lần đầu tiên Cố Nhã gọi tên của Đường Viễn Phong, giọng nói nhẹ nhàng lúc gọi Viễn Phong vô cùng dễ nghe, Đường Viễn Phong nhất thời nổi lên hứng thú: “Vợ ngoan, không sao hết, chị mệt thì cứ nằm ở đây nghỉ ngơi cho khoẻ, tôi sẽ hầu hạ chị nhé.”
“Gọi Viễn Phong nữa đi, vợ ngoan, tôi thích nghe…”
Đường Viễn Phong trông có vẻ vô cùng hưng phấn: “Vợ ngoan, mau gọi đi.”
Cố Nhã bị Đường Viễn Phong dụ dỗ, không còn cách nào khác, cô cười khúc khích: “Được được được, Viễn Phong… Viễn Phong…”
“Gọi như vậy đã được chưa…”
“Ngoan lắm!”
“Vợ là tuyệt nhất!”
Nghe được lời mà mình muốn nghe, Đường Viễn Phong cảm thấy rất thoả mãn, nóng lòng nhét quả nho mà mình hằng mong ước vào trong miệng.
“Ưm…” Cô Nhã động tình rêи ɾỉ, khu vực bí mật giữa hai chân nhè nhẹ chảy ra dâʍ ɖị©ɧ, hoa tâm của cô lại bắt đầu ngứa ngáy.
Đường Viễn Phong cẩn thận thưởng thức.
Đầu lưỡi thỉnh thoảng lại đảo quanh đầu ti của cô, có khi lại nhét cả nửa bầu ngực vào trong miệng mà mυ”ŧ. Tay khác của Đường Viễn Phong cũng không rảnh rỗi, tuỳ tiện nhào nặn bên ngực còn lại.
“Ưm… đừng mà…”
“Chỗ đó rất nhạy cảm…”
“Viễn Phong…”
“Cậu là đồ xấu xa…”
Đường Viễn Phong nở một nụ cười đen tối, nhìn Cố Nhã một cách mờ ám: “Vợ, bây giờ có muốn không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận