Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Như có gì hối thúc, cô rời đôi tay anh rồi ôm lấy anh, cảm nhận hơi ấm từ anh, dù chỉ một chút, một chút thôi.

Diệp Thiên Tân bất ngờ, nhưng anh cũng choàng tay qua ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô, khom lưng xuống, chiếc cằm đặt trên vai gầy cô, cảm nhận tình yêu đang dâng trào trong lòng.

Tịch Hiên, anh… Diệp Thiên Tân muốn tỏ nổi lòng mình với cô. Đây là thời điểm thích hợp nhất rồi.

Lời nói chưa nói ra hết, Tịch Hiên đã ngăn lại, Đừng, Thiên Tân. Đừng nói gì cả… Diệp Thiên Tân liền im lặng.

Trong bầu trời đầy sao, trên sân thượng không một tiếng động nào. Hai người cứ im lặng ôm lấy nhau, chẳng nói thêm một lời nào.

Cô thua rồi… cả lúc kết thúc Diệp Thiên Tân vẫn ôn hoà, dịu dàng như ánh nắng thế này làm cô một chút tức giận cũng không được. Lúc đầu cô còn muốn lạnh lùng, nói vài lời cay nghiệt cho hả hê lòng thì bây giờ đã quên hết, quên hết rồi.

Cô chỉ muốn ôm anh, độc chiếm anh một lúc thôi.

Nghe tiếng thở của anh bên tai, cô ngăn cho mình phải tủi thân mà bật khóc. Ngăn cho mình phải luỵ tình như bây giờ, ngăn cho mình muốn ôm anh cả đời.

Cô quyến luyến vì cái ôm này, sự ấm áp này, bàn tay to lớn này, tấm lưng dài rộng rãi này, cả nụ cười, lời nói của anh trong ngày mai thôi cô sẽ không còn được nghe, được ôm, được thấy nữa.

Cố lên Tịch Hiên!

Không lâu sau, cô buông tay. Đứng nhìn anh, mặt đối mặt.

Hít lấy cho mình mấy hơi dài, cũng như ổn định lại tâm trạng, cô nhoẻ miệng cười.

Thiên Tân, tôi biết hôm nay cậu hẹn tôi là việc gì…

Như tôi nói lúc trước rồi… cậu chỉ cần nói với tôi một tiếng cậu đã có người yêu, tôi sẽ biến mất trước mặt cậu trong vòng một nốt nhạc. Thế nên, buổi hẹn hôm nay không cần có cũng không sao.

Ummm, chuyện tôi cần nói đã nói xong, tôi về đây.

Cô nở nụ cười tươi, vỗ lấy vai anh mấy phát, Thiên Tân, tôi chúc cậu hạnh phúc. Rồi quay người rời đi.

Cô đứng thẳng lưng, chậm rãi bước đi. Thà cô nói trước cho mình đỡ phải bẻ mặt, đỡ phải nghe những lời khó nghe. Cô sẽ nói trước, để cho anh khỏi phải nhọc lòng.

Chân cô vừa nhấc lên chưa đi được bước nào thì đã bị ôm eo, bắt xoay người lại.

Kinh động muốn hét thanh, quay lại nhìn đã thấy mặt Diệp Thiên Tân đen lại, bừng bừng lửa giận.

Tịch Hiên! Diệp Thiên Tân nghiến răng.

Tịch Hiên bỗng thấy sống lưng mình vừa có gió lạnh chạy ngang, cô kinh sợ, chỉ biết đưa đôi mắt nhìn Diệp Thiên Tân.

Em lại nghĩ linh tinh gì vậy? Cái gì mà anh có người yêu? Còn chúc anh hạnh phúc? Diệp Thiên Tân thật sự đang muốn nổi điên, may mắn anh là người rất dễ kiềm chế được cảm xúc, nếu không anh đã vạch mông cô mà đánh cho vài phát.

Tôi…tôi… Tịch Hiên hoảng loạn, cô xoay đầu tránh ánh mắt như lửa của anh.

Bàn tay cô càng bị anh nắm chặt, rõ đau.

Tịch Hiên, em muốn làm tôi phát điên lên đúng không? Diệp Thiên Tân cười khổ, giọng trầm ổn mà trong lòng anh lại không như thế, cứ lên xuống phập phồng khó chịu.

Lắc đầu, Tịch Hiên phân bua, Không có, tôi không có ý đó.

Cô chưa nói xong, liền được vòng tay của Diệp Thiên Tân áp chế, ngã vào lòng ngực ấm áp của anh, nơi mà cô đã tha thiết muốn được ôm cả đời.

Thiên Tân, cậu… cậu làm gì vậy? Tịch Hiên hoảng hốt.

Giọng Diệp Thiên Tân trầm thấp vang lên, mang theo chút thần khẩn, Tịch Hiên, em nhầm lẫn rồi.

Nhầm lẫn? Tịch Hiên không hiểu.

Tôi và Mạc Tiểu Hạ không có mối quan hệ như em nghĩ. Tôi và cô ấy chỉ là thầy và học trò. Diệp Thiên Tân nhẹ nhàng giải thích.

Tịch Hiên cười trừ, cô không tin, Thì sao?

Nên… em hãy tin tôi.

Tịch Hiên đẩy thân thể Diệp Thiên Tân ra khỏi mình, cô ngước nhìn người hơn cô một cái đầu này, bình tĩnh trả lời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận