Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi Diễu Hành Khiêu Khích và Kẻ Thế Thân Điên Loạn
Dương Hạ Vũ đang ngồi trong phòng làm việc, cố gắng tập trung vào đống giấy tờ. Nhưng hắn không thể. Hắn bực bội.
Cốc cốc.
“Vào đi.”
Lưu Hạnh Trang bưng cà phê bước vào. Cô ta lại cố tình mặc một chiếc áo trễ cổ, để lộ khe ngực sâu hoắm.
“Giám đốc… cà phê của ngài.”
Hạ Vũ liếc nhìn. Cơn bực bội của hắn cần một chỗ xả. Hắn kéo Hạnh Trang ngồi lên đùi mình, một tay bóp mạnh cặp vú căng sữa.
“A… Giám đốc… đây là công ty…”
“Thì sao?” Hắn gầm gừ, tay kia luồn vào dưới váy, bóp nát cặp mông cô ta. “Mày muốn tao đụ mày ngay trên bàn giấy này à?”
Hạnh Trang vừa sợ vừa hưng phấn.
Nhưng Hạ Vũ chợt thấy chán. Con mồi này quá dễ dãi. Hắn đẩy cô ta ngã xuống sàn.
“Biến,” hắn lạnh lùng. “Đồ vô dụng.”
Hạnh Trang uất ức, vội vàng chỉnh lại quần áo, chạy ra ngoài.
Hạ Vũ đứng dậy, đi đến cửa sổ. Hắn cần hít thở. Hắn đi xuống căng tin của tập đoàn, một nơi hắn hiếm khi lui tới.
Hắn vừa cầm lấy ly cà phê, thì mắt hắn đông cứng lại.
Bên kia đường.
Cách hắn qua một tấm kính.
Hoa Thiên Tuyết.
Cô ta đang ở đó. Mặc một chiếc váy bầu màu xanh nhạt. Trông cô ta xanh xao, nhưng… không có vẻ gì là bị ngược đãi.
Và bên cạnh cô ta… là Mặc Nghiêm.
Tên chó đó đang khoác tay qua eo cô ta. Hắn đang nói gì đó, cười rất tươi. Rồi hắn dắt cô ta vào một… tiệm làm móng.
Cạch. Ly cà phê trên tay Hạ Vũ vỡ nát.
Nước nóng bắn tung tóe, nhưng hắn không thấy đau.
Hắn đang thấy một cảnh tượng còn đau hơn.
Thằng chó Mặc Nghiêm! Hắn bắt cóc con đĩ của tao! Hắn giam giữ nó! Và giờ hắn dắt nó đi làm móng! Ngay trước cửa công ty của tao!
Đây không phải là che giấu. Đây là diễu hành. Đây là một lời khiêu khích trơ trẽn. Mặc Nghiêm đang vả vào mặt hắn, đang nói: “Nhìn đi, con đàn bà của mày, đứa con trong bụng nó, giờ là của tao. Tao thích dắt nó đi đâu thì dắt.”
Cơn thịnh nộ khiến hắn muốn lao qua đường, xé xác hai kẻ đó ra.
Nhưng hắn đã kìm lại.
Hắn hít một hơi thật sâu.
“Được,” hắn cười gằn. “Cứ tận hưởng đi. Cứ làm móng, làm tóc cho đẹp vào.”
Hắn quay gót.
“Bởi vì tối nay, tao sẽ đến… và rước ‘cô dâu’ của tao về.”
________________

Lưu Hạnh Trang chạy ra khỏi tập đoàn Dương, nước mắt lưng tròng. Cô ta thấy mình thật rẻ mạt. Bị Hạ Vũ sỉ nhục, coi như một món đồ chơi. Cô ta hận hắn. Nhưng cô ta cũng hận… Hoa Thiên Tuyết. Tại sao mọi gã đàn ông đều vì cô ta mà phát điên?
Cô ta thất thần lao ra đường, không nhìn ngó.
RẦM!
Cô ta đâm sầm vào một lồng ngực rắn chắc.
“Ôi… xin lỗi…”
Cô ta ngã ngửa ra sau, nhưng một đôi tay đã kịp thời giữ cô ta lại.
“Em không sao chứ?”
Hạnh Trang ngẩng lên. Một người đàn ông rất đẹp trai. Vẻ đẹp của anh ta dịu dàng, ấm áp, nhưng đôi mắt… đôi mắt có gì đó rất hoang dại.
“Tôi… tôi không sao…”
“Thiên Tuyết?” Gã đàn ông sững sờ. “Là em thật sao, Thiên Tuyết?”
Hạnh Trang nhíu mày. “Anh nhầm người rồi. Tôi không phải Thiên Tuyết.”
“Không! Anh không nhầm được!” Gã đàn ông (Lý Mẫn Hào – anh) bỗng trở nên kích động. Hắn túm chặt vai cô. “Là anh, Tuấn Kiệt đây! Em không nhớ anh sao?”
“Anh bị điên à? Buông tôi ra!” Hạnh Trang hoảng sợ.
“Em lại đi đâu? Em lại đi tìm thằng Hạ Vũ? Anh đã nói nó là quỷ mà! Sao em không tin anh?” Hắn gào lên, đôi mắt đỏ ngầu.
Lại một thằng điên nữa!
Hạnh Trang dùng hết sức, đẩy mạnh Hào ra. “BIẾN ĐI! LŨ ĐÀN ÔNG CÁC NGƯỜI ĐỀU BỊ ĐIÊN HẾT RỒI!”
Cô ta cắm đầu chạy, không dám ngoảnh lại.
Số phận cô ta thật trớ trêu. Vừa thoát khỏi móng vuốt của một con quỷ tỉnh táo, lại đâm sầm vào một con quỷ điên loạn. Và cả hai… đều chỉ gọi tên Hoa Thiên Tuyết.
Lý Mẫn Hào đứng chết trân, nhìn theo bóng Hạnh Trang. “Thiên Tuyết… đừng bỏ anh…” Cậu ta gục xuống, ôm đầu, lẩm bẩm một mình. “Kiệt… cô ấy lại bỏ đi rồi… làm sao đây…”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận