Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Những Người Đàn Ông Si Tình Và Sự Chờ Đợi

Màn đêm buông xuống thành phố Du, những ánh đèn neon bắt đầu nhảy múa, vẽ nên bức tranh phồn hoa nhưng cũng đầy cô độc. Hứa Từ đứng dựa vào thân xe, gió đêm thổi tung vạt áo khoác măng tô của anh, nhưng anh dường như không cảm thấy lạnh. Ánh mắt anh dán chặt vào cửa ra vào của studio, kiên nhẫn như một bức tượng điêu khắc.

Trương Trọng Huân, đội trưởng đội hình sự và cũng là bạn thân của Hứa Từ, đỗ xe ngay phía sau, hạ kính xuống châm một điếu thuốc.

“Cậu định đứng đó làm hòn vọng phu đến bao giờ?” Trương Trọng Huân nhả một làn khói trắng, giọng nói khàn khàn trêu chọc.

Hứa Từ không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Đến khi cô ấy ra.”

“Cậu thay đổi nhiều quá, Hứa Từ ạ.” Trương Trọng Huân lắc đầu, nhìn người bạn vốn nổi tiếng lạnh lùng, nguyên tắc nay lại vì một người phụ nữ mà trở nên si tình đến ngốc nghếch. “Ngày xưa ai bảo yêu đương là lãng phí thời gian, là phiền phức? Giờ thì xem ai đang đứng hứng gió lạnh đây.”

Hứa Từ khẽ cười, nụ cười hiếm hoi làm mềm đi những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt anh. “Là tôi sai. Yêu cô ấy chưa bao giờ là lãng phí thời gian. Chín năm qua không có cô ấy bên cạnh, đó mới là lãng phí.”

Trương Trọng Huân im lặng. Ông biết câu chuyện của Hứa Từ. Ông từng chứng kiến Hứa Từ điên cuồng làm việc để quên đi nỗi nhớ, từng thấy anh say rượu lẩm bẩm tên Tống Lê, từng thấy anh bay sang Mát-xcơ-va hàng chục lần chỉ để đi dạo trên những con phố cô từng đi qua, dù không gặp được cô.

Tình yêu của Hứa Từ không ồn ào, mãnh liệt như lửa cháy, mà nó âm ỉ, bền bỉ như dòng nước chảy sâu dưới lòng đất, không gì có thể ngăn cản.

“Cậu có nghĩ cô ấy biết không? Biết cậu đã tìm cô ấy khổ sở thế nào?”

“Không cần cô ấy biết.” Hứa Từ nói, ánh mắt xa xăm. “Chỉ cần cô ấy trở về, bình an đứng trước mặt tôi, thế là đủ.”

Đúng lúc này, cửa studio mở ra. Tống Lê bước ra, dáng vẻ kiêu sa, nổi bật giữa đám đông. Nhưng ngay khi nhìn thấy Hứa Từ, vẻ lạnh lùng trên mặt cô tan biến, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Cô chạy về phía anh, không chút e ngại lao vào vòng tay anh giữa chốn đông người. Hứa Từ dang tay đón lấy cô, ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai ấy, hít hà mùi hương quen thuộc trên tóc cô.

“Đợi em lâu không?” Tống Lê ngẩng đầu hỏi, đôi mắt lấp lánh.

“Cả đời cũng đợi được.” Hứa Từ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. “Mệt không? Về nhà nhé.”

“Vâng, về nhà.”

Ở phía xa, Phó Thanh Hà đứng trên ban công tầng hai nhìn xuống, ly rượu vang đỏ trên tay lắc lư. Anh ta nhìn cảnh tượng tình tứ bên dưới, nụ cười trên môi mang theo chút giễu cợt nhưng cũng có phần ghen tị.

“Hóa ra cô ta cũng biết cười dịu dàng như thế.” Phó Thanh Hà lẩm bẩm. “Tiếc thật, con mồi này đã có chủ rồi.”

Trong xe, không gian ấm áp và riêng tư. Hứa Từ nắm lấy một bàn tay Tống Lê, đan mười ngón tay vào nhau, đặt lên đùi mình.

“Hôm nay có chuyện gì không vui sao?” Anh hỏi, nhạy cảm nhận ra chút gợn sóng trong cảm xúc của cô dù cô cố che giấu.

“Gặp lại người quen cũ thôi ạ. Hà Niệm Đồng.” Tống Lê dựa đầu vào vai anh (dù anh đang lái xe, cô vẫn cố rướn người sang). “Cô ta làm loạn một trận, nhưng bị Phó Thanh Hà đuổi đi rồi.”

Bàn tay Hứa Từ siết chặt lại một chút. “Anh xin lỗi. Lẽ ra anh không nên để cô ta xuất hiện trước mặt em.”

“Không sao đâu. Em đã xử lý được mà.” Tống Lê cười trấn an, dùng ngón tay cái vuốt ve mu bàn tay anh. “Em không còn là cô bé dễ bắt nạt ngày xưa nữa. Bây giờ em có anh rồi, em chẳng sợ ai cả.”

Câu nói “có anh rồi” như dòng nước ấm chảy vào tim Hứa Từ, xoa dịu đi cơn giận đang nhen nhóm. Anh đưa tay cô lên môi hôn một cái thật kêu.

“Đúng, em có anh. Ai dám động đến em, anh sẽ không để yên.”

Xe lăn bánh qua những con phố sầm uất, đưa họ về tổ ấm của riêng mình. Trong thế giới ồn ào và đầy rẫy toan tính này, họ tìm thấy sự bình yên khi ở bên nhau. Một người nguyện ý chờ đợi, một người nguyện ý quay đầu. Tình yêu, đôi khi chỉ đơn giản là tìm thấy đúng người để cùng nhau đi hết đoạn đường còn lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận