Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thật là cái bụng phản chủ, quá mất mặt mà.

“Em ăn đi.” Ý Hiên múc một bát lớn.

Bên trong nước súp trắng đục, sóng sánh chút mỡ gà vàng óng. Thịt gà mềm tới chưa đụng vào đã rớt ra khỏi xương tạo thành món mỹ thực kích thích vị giác.

Nhân sâm trong nồi vì Đàm Ngư đã cố tình chọn cây non nên cũng không có vị đắng.

Cô đón lấy bát đá vì nặng trịch mà hơi hụt tay muốn rơi xuống. Cuối cùng Ý Hiên chỉ có thể tận tay đặt trên bàn.

Xà Húc cẩn thận múc cho Ý Hiên một bát lớn. Rồi cũng ngồi xuống ăn với Xà Kỳ.

Vài ngày hôm nay thể xác mệt mỏi, quả thực cần bổ sung năng lượng.

Vừa nhấp môi miệng miếng, cả bọn bất ngờ tới mở to mắt.

Đàm Ngư từng ăn qua món này rất nhiều lần, có điều lần này hương vị đặc biệt tươi ngon, hương vị bùng nổ trong đầu lưỡi khiến cô vượt ngoài mức kỳ vọng.

Bọn Xà Húc Xà Kỳ lại chưa từng ăn qua sự kết hợp tuyệt mỹ đến vậy.

Chút muối bỏ vào làm tăng vị thơm và ngọt của thịt gà. Được hầm trong nồi đá thời gian dài làm thịt gà vừa đưa vào miệng liền mềm tới muốn tan chảy bọc lấy đầu lưỡi quyện với vị thanh mát của nhân sâm.

” Ngon thật đấy!” Xà Kỳ không nhịn được, lúc nào cũng là hắn lanh chanh nói trước.

Lần này Xà Húc đồng tình với hắn: ” Rất ngon! Cô giỏi thật đấy”

” Phu nhân tộc trưởng có thể không giỏi à?” Ý Hiên đắc ý, thân mình hắn lại tiến gần tới ĐàmNgư một chút.

” Mới không cần ấy.” Đàm Ngư bởi vì còn giận dỗi hắn, chỉ đơn giản đáp lời.

Xà Húc Xà Kỳ nhìn nhau, sau đó đều đưa mắt nhìn sang Ý Hiên.

Không phải tộc trưởng không đủ dũng mãnh, khiến phu nhân không thoả mãn đó chứ?

Suốt hai ngày sau đó,Đàm Ngư sinh khí không thèm mở lời nói chuyện với Ý Hiên.

Sự nghi ngờ trong lòng Xà Kỳ cứ như vậy ngày càng sâu.

Đến mức hắn thật sự không nhịn được, không quản cái mạng nhỏ đến hỏi Ý Hiên: ” Tộc trưởng, không phải ngài không đủ dũng mãnh khiến cho phu nhân không thoả mãn đó chứ?”

Một câu hỏi như vậy, sáng sớm đã làm Ý Hiên tức tới đen mặt. Hắn nhìn cô dâu nhỏ vẫn còn đang say ngủ trên giường đá. Đưa đuôi túm lấy Xà Kỳ rồi bò đi xa.

“Tôi là lo lắng cho ngài thôi, ngài nói xem ngày mai đã làm lễ đón dâu rồi.” Xà Kỳ bắt đầu cảm thấy hoảng sợ, hắn vùng vẫy không ngừng. “Nếu phu nhân không hài lòng, không cùng ngài quay về thì sao?”

Ý Hiên cảm giác đã đi xa, không ảnh hưởng tới giấc ngủ của Đàm Ngư liền ném mạnh Xà Kỳ, hiến hắn bay gãy cả hàng cây cổ thụ.

Xà Kỳ biến rắn muốn chạy trốn, không ngờ chưa được mấy bước liền bị Ý Hiên nắm lấy đuôi, quật thêm vài cái xuống đất làm lõm cả một khoảng.

“Dạo này ngươi càng ngày càng to gan.” Ý Hiên hôm nay phải dạy cho hắn một bài học.

Xà Kỳ, Xà Húc từ nhỏ đã theo hắn. Xà Húc trầm ổn hiểu việc đến bao nhiêu thì Xà Kỳ phá hoại đến bấy nhiêu. Trước đây hắn ngày ngày bị Ý Hiên đánh gãy đuôi như cơm bữa, vốn tưởng Xà Kỳ đã học được cách ngoan ngoãn hơn.

Không ngờ dạo này gan lại càng ngày càng to. Giống như ăn phải gan hùm mật gấu.

Đến phương diện kia của hắn mà Xà Kỳ dám nghi ngờ.

Không dạy dỗ lại con rắn láo toét này, hắn xấu hổ với cái danh tộc trưởng đang mang trên người.

Xà Húc đi theo sau nhưng không lên tiếng ngăn cản. Nếu Xà Kỳ không phải em trai hắn, không chừng hắn cũng trực tiếp lột da con rắn không biết điều đó làm dây thừng. Càng ngày càng không biết chừng mực.

Trước đây có hắn là anh cả, Xà Húc lại thiên phú hơn người, trong tộc không ai ép Xà Kỳ cố gắng khuôn khổ, hắn vốn đã bị chiều đến sinh hư từ bé. Nhưng không ngờ có ngày hắn gan to đến mức nghi ngờ phương diện nhạy cảm của tộc trưởng

Có điều hắn cũng thật tò mò, rốt cuộc tộc trưởng có gì khiến giống cái không hài lòng?

Thế giới quan của nơi này tương đối đơn giản, chuyện mà giống cái không hài lòng với giống đực ngoài việc săn thú, mà kỹ năng săn thú của tộc trưởng luôn luôn là đỉnh cao trong đám thú nhân giống đực, nên dường như chỉ còn có việc kia…

Bình luận (0)

Để lại bình luận