Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh mới mười tuổi còn chưa hiểu được rằng những người khác trong nhà họ Tô lạnh nhạt và khinh thường mình, thế nên khi cô đối mặt với Tân Viện, cô vẫn tôn trọng bà ta như bậc trên.

Nỗi ngờ vực duy nhất trong cô là vì sao bố không thể về sống với mẹ, mà lại sống trong căn nhà lớn này cùng người dì lạ lùng kia.

Cho đến khi cô vô tình nghe được cuộc cãi vã giữa Tô Thế Niên và Tân Viện, cô mới hiểu rằng có nhiều chuyện dơ bẩn hơn những gì cô tưởng rất nhiều.

“Anh đã cách xa con bé như em muốn rồi, rốt cuộc em còn không hài lòng ở chỗ nào nữa?”

Tô Thế Niên gác tay lên thành ghế, chau mày với vẻ thiếu kiên nhẫn.

“Em chẳng hài lòng tí nào hết!” Tân Viện phẫn hận ném thẳng tách trà trong tay về phía ông ta, Tô Thế Niên lanh chân tránh, tách nện xuống sàn, vỡ choang chói tai.

“Nó là con của anh và Mộ Cẩn, cái khuôn mặt kia thật sự quá giống Mộ Cẩn, vừa thấy nó là em sẽ nhớ tới chuyện anh và cô ta phản bội em…”

Dứt lời, bà ta òa khóc, Tô Thế Niên áy náy, bước qua ôm vợ vào lòng, bà ta phản kháng, ông ôm càng chặt, có phần cương quyết.

“Đó đều là chuyện quá khứ rồi, lúc em bảo muốn đưa con bé về anh đã nhắc em rồi, giờ em lại làm ầm lên như thế này, rốt cuộc em muốn anh phải làm gì đây?”

“Em không biết… Hức… Em muốn con bé chết, có được không?”

Tô Thế Niên cao giọng: “Tân Viện!”

“Anh vẫn không nỡ, Tô Thế Niên, sao anh có thể bỏ mặc nó được, dù sao nó cũng là con gái anh.” Tân Viện nhào vào lòng ông ta, nện nắm tay lên ngực ông, “Anh không quên được Mộ Cẩn, đã nhiều năm như vậy rồi mà anh vẫn không quên được cô ta…”

“Em đừng khóc…” Tô Thế Niên khẽ thở dài, thỏa hiệp, “Sau này em muốn thế nào anh cũng ưng, được chưa”

Đạt được mục đích, Tân Viện lập tức ngừng thút thít, liếc qua cánh cửa cố tình khép hờ bằng khóe mắt.

Đứa trẻ đứng ngoài có lẽ đã biết những cái nên biết rồi.

Ngay ngày hôm sau, Tô Anh quấy khóc đòi về. Tô Thế Niên lấy làm kinh ngạc, nhưng thấy vẻ ung dung của vợ thì ông ta đột nhiên vỡ lẽ.

Tân Viện duyên dáng bước đến trước mặt đứa trẻ đang sướt mướt, khẽ khom lưng nhìn vào đôi mắt đẫm lệ: “Muốn về nhà phải không?”

Tô Anh ngơ ngác gật đầu.

“Về thì đương nhiên là được…” Bà ta gắng nở nụ cười dịu dàng, song vẻ lạnh lẽo lại bất giác treo trên môi, “Nhưng nếu cháu về thì bệnh của bà cháu sẽ không khỏi được đâu.”

Tô Anh mười tuổi ngây dại nhìn bà ta, chẳng sao hiểu thấu những lời này.

“Cháu không biết là bà ngoại cháu bị bệnh nặng à?”

Tô Anh hùng hồn đáp: “Sao thế được ạ? Ngoại vẫn luôn khỏe mạnh mà, làm…”

Rồi chợt bé lặng đi, tiếng ngoại ho khùng khục, cái mũi thường xuyên đổ máu và cả vẻ hoảng hốt của ngoại khi té xỉu trên đất, bao hình ảnh bỗng hiện lên trong đầu bé.

“Mẹ cháu không chữa được bệnh của bà đâu, nhưng chúng tôi thì có thể.” Tân Viện đưa đường chỉ lối, từ tốn và nhẹ nhàng, “Chỉ cần cháu ngoan ngoãn ở lại đây, dì đảm bảo bà của cháu có thể sống thêm vài năm nữa.”

Đôi tay đan trước hai chân của Tô Anh cứng ngắc tách ra. Bé run run nói: “Cháu muốn gặp ngoại…”

“Được thôi.” Tân Viện cười hiền, “Nếu cháu ngoan thì dì sẽ cho cháu gặp bà.“

Tô Anh yên lòng vì đôi ba câu của bà ta, quay người trở về phòng.

Tô Thế Niên lại gần, khó khăn mở miệng: “Có nhất thiết phải như thế không?”

“Chồng à.” Tân Viện gọi ngọt xớt, khoác tay ông thân mật, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ đe dọa: “Hôm qua anh mới đồng ý với em cái gì mà nay đã quên rồi hả?”

Bấy giờ Tô Thế Niên mới vỡ ra rằng mình bị dụ vào tròng, ông lạnh lùng gạt tay bà ta ra rồi lên thẳng tầng hai.

Nhìn theo bóng ông, Tân Viện gần như nổi cơn lôi đình. Nếu bà ta thai nghén được thì chẳng đời nào cam tâm chấp nhận đứa con của chồng và người tình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận