Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Này!”

Người đàn ông định tát cô, nhưng cô đã thấy có một kẽ hở, cô bò về phía trước, kéo cái gã khổng lồ đáng sợ từ hạ thể ra, thét chói tai rồi lăn xuống giường, đầu bù tóc rối chạy ra cửa phòng ngủ. .

Chân khẽ run lên, cô kêu cứu rồi lao ra khỏi phòng ngủ, Giang Dã Sâm mặc quần tây vào, sải bước theo anh với vẻ mặt trầm thường thấy.

“Bé con, không chạy thoát được đâu! Quay lại với anh! Đừng bắt anh phải bức chết em”.

“Cứu mạng, cứu mạng a!”

Cô hoảng hốt loạng choạng chạy xuống lầu, đỡ lấy chân, trong nháy mắt đã lăn xuống cầu thang, trên người chỉ có một chiếc áo sơ mi trắng với hàng cúc bị xé toạc, lộ ra một vùng da trắng ngần trên ngực.

Lúc này, ngoài cổng khu biệt thự đột nhiên vang lên tiếng ô tô, còn có tiếng còi xe inh ỏi.

Như thể nhìn thấy hy vọng, cô không màng tất cả bò về phía trước, nghẹn ngào trong tuyệt vọng với đôi mắt ngấn lệ,

“Cứu … Cứu mạng!”

Phía sau tên ác ma sau hai ba bước đã bắt kịp cô, không đợi cô bò dậy, hắn đã vươn chân, dùng sức đạp lên mắt cá chân đang sưng tấy của cô.

“A!”

“Chạy?”

Hắn tức giận cười đểu,

“Em muốn chạy đến đâu? Bé con, em đã quên thân phận của mình rồi sao? Một con chó dám tùy tiện vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân?”

Tim như bị ai bóp nghẹt, cô cắn răng nắm chặt nắm tay, chỉ có thể nghe được bên ngoài tiếng còi xe dần dần đi xa.

Tả Đồng quay đầu lại hướng hắn thét chói tai,

” Cút đi! Cút đi! Anh đã thay đổi dòng lịch sử! Đồ khốn nạn, để tôi bị xe đụng, để tôi bị đâm chết!

Giang Dã Sâm nhíu mày,

“Em đang nói càn cái gì thế?”

“Tôi liều mạng với anh.”

Cô như mất đi lý trí, thét chói tai vươn móng tay nhọn hoắt hướng lên trên đùi hắn mà ra sức cào.

Bốp!

Một cái tát từ trên không giáng xuống và đáp lên mặt cô một cách dữ dội.

Tả Đồng nghiêng đầu, khóe miệng nứt ra và bắt đầu chảy máu, nửa khuôn mặt sưng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Vẻ mặt của người đàn ông lãnh đạm, đôi mắt nhỏ hẹp của hắn ta với ánh mắt đầy lạnh lùng, ánh mắt như lưỡi dao bao quát trên người cô.

“Chịu tỉnh rồi sao, Tả Đồng!”

Cô che đi khuôn mặt sưng tấy của mình, chậm rãi quay đầu nhìn hắn, ánh mắt không chỉ có khinh thường mà còn lạnh lùng chế giễu.

“Tôi tại sao lại phải tỉnh? Đồ khốn kiếp, anh hết lần này tới lần khác xuyên không, sao không chịu buông tha tôi. Anh giết tôi ba mươi ba tư lần, như vậy còn chưa đủ hay sao! ”

“Xuyên không?”

Hắn phát ra từng đợt cười rét lạnh, lại một lần vươn bàn tay, hướng về phía cô rồi đáp trên đôi má đang sưng đỏ kia.

“Cô thật là mất mặt! Điên đến mức độ này rồi sao? Đầu óc cô đúng là không phải loại tốt đẹp gì. Thật đáng thương. Cô bị tôi hành hạ đến mất trí rồi sao?”

Cô quỳ rạp trên mặt đất, nước miếng dính máu theo khóe miệng chảy xuống đất, khuôn mặt sưng tấy đến khiếp sợ, trợn mắt ngoác mồm nhìn mặt đất, trong miệng không ngừng nhắc mãi tên súc sinh.

“Điên rồi, điên rồi, thật sự là điên rồi!”

Giang Dã Sâm nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ hoe của cô, nghiến răng nghiến lợi bóp nát cổ chân cô.

“A a a!”

Cô đau đớn không ngừng nắm lấy chân hắn, móng tay dài ngoạm vào da thịt, nước mắt lưu thảm không nỡ nhìn.

Tiếng la hét quá dữ dội, người đàn ông vừa đẩy cửa vào đã vội vàng can ngăn khi nhìn thấy cảnh tượng này.

“Anh Giang! Anh không thể làm chuyện này, bình tĩnh đừng giẫm lên nữa!”

Tả Đồng tuyệt vọng gào thét lớn khóc thành tiếng, vừa nhìn thấy người tới liền đưa tay cầu cứu,

“Cứu tôi với, cứu tôi đi, Phong Nghị! Giúp tôi với … ”

“Anh Giang! ”

Phong Nghị nắm lấy cánh tay của hắn ta kéo lại, người đàn ông lùi lại hai bước, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, thở gấp gáp, ánh mắt hắn như một con quỷ rà soát toàn bộ người phụ nữ đang khóc lóc thảm thiết trên mặt đất, hận không thể bóp chết cô ta!

Bình luận (0)

Để lại bình luận