Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Côn thịt to đen cùng âm hộ đỏ tươi của cô không ngừng ra vào, hoa huyệt khô ráo khiến hắn tiến vào gian nan cực kỳ, không khỏi chau mày đau đớn, hắn thọc đi vào không hề trừu động, chụp phủi mông cô.

“Chảy nước đi, vì cái gì không chảy nước! Không muốn bị tôi thao? Dựa vào cái gì hắn có thể thao cô! Lão tử mới là người đầu tiên chiếm hữu cô, chảy nước cho tôi!”

Cô thậm chí không còn sức để khóc, bắt lấy tay hắn tuyệt vọng cầu xin,” Đau…Đi ra ngoài, cầu anh!”

“Lão tử hôm nay chính là muốn thao cô, phối hợp chảy nước cho tôi, nhanh lên!”

Hắn sốt ruột lại trúc trắc nhéo vú nàng, không có màn dạo đầu nhẹ nhàng nhưng nhìn thấy dấu vết trên ngực cô, hắn liền nhịn không được mà muốn lột da cô, đem toàn thân cô vô pháp mà phối hợp với hắn.

Tào Phó Thanh bỗng nhiên bất động, quỳ gối giữa hai chân cô, cúi đầu nhìn chỗ giao hợp của mình, thờ ơ nhìn hết thảy.

Hắn chỉ cần nghĩ có một nam nhân giống hắn, cũng từng thao nàng như vậy, liền phát điên mà muốn lộng chết cô, vô luận thế nào, cô chỉ có thể là của hắn, của hắn.

Máu theo côn thịt mà chảy xuống, lên án sự mạnh bạo của hắn.

“Còn dám để người khác thao hay không?”

Giọng điệu của hắn ảm đạm trong không gian tăm tối.

Tô Phàm kêu đau đến khàn cả giọng, không dám nhúc nhích, mỏng manh lắc đầu, “Không dám…. Tôi không dám nữa.”

Hắn chậm rãi rút côn thịt ra, máu chỗ quy đầu đặc biệt nhiều, kết quả cường bạo cô như thế nào cũng không đẹp, có thể nói là vô cùng bi thảm.

Mở cây đèn màu vàng ở đầu giường, hắn đi xuống đến phòng vệ sinh.

Đến khi trở ra, trong tay còn cầm một chiếc khăn lông thấm nước ấm, chà lau hạ thân đầy máu của cô, nhưng cô đau đến tê tâm phế liệt, dù cố hết sức né tránh cũng không cho hắn chạm vào.

“Cô toàn bộ đều là của tôi dựa vào cái gì mà không cho tôi chạm vào!”

Tiếng gầm giận dữ thành công làm cô ngoan ngoãn không động, hắn đương nhiên biết cô sợ cái gì, thân dưới chính mình lại đột nhiên cương lên.

Máu của cô càng ngày càng nhiều, Tào Phó Thanh chân tay luống cuống, chỉ không ngừng dùng lực nhẹ mà lau rửa, một chậu nước đều biến thành màu đỏ.

Nhìn sắc mặt càng ngày càng tái nhợt của cô, ném khăn lông xuống, mặc xong quần áo, ôm cô vào lòng rồi đến bệnh viện gần nhất.

“Âm hộ bị rách nghiêm trọng, cần ở bệnh viện quan sát một ngày.”Đối mặt với nữ bác sĩ đang phỉ nhổ răn dạy hắn, Tào Phó Thanh lạnh lùng liếc cô ta một cái, xoay người đi đến phòng bệnh.

Cô ta vừa chuẩn bị kêu hắn, y tá khu cấp cứu liền nắm lấy cánh tay cô ta.

“Viện trưởng! Ngài quên hẳn rồi sao?”

“Cái gì?”

Y tá chỉ vào bóng dáng hắn thấp giọng nói nhỏ,” Lần trước hắn đến khoa tâm thần của chúng ta đập phá hết văn phòng của phó viện trưởng, nghe nói hắn bị bệnh trầm cảm nghiêm trọng, ngài đừng nói với hắn, cảm xúc hắn thất thường, vạn nhất lại phát bệnh thì không ổn!”

Bác sĩ giận dữ cười,” Ỷ vào bệnh của mình mà có thể cường bạo con gái người ta như vậy sao? Đúng là tra nam! Hắn vì cái gì bị trầm cảm liền đánh người?”

Y tá liếm liếm khóe miệng,” Hắn bệnh nặng lắm, chính là giận lên liền phát tiết, tinh thần thay đổi thất thường, nghe phó viện trưởng viện tâm thần nói, hắn có khuynh hướng bạo lực cố chấp, tóm lại không phải một người bình thường.”

Tào Phó Thanh trầm mặc ngồi trên ghế nhìn người trên giường, phòng bệnh tắt đèn, đen như mực, lỗ tai mẫn cảm chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở.

Đã 3 giờ sáng, hắn có chút mệt mỏi, nghĩ cô hẳn đã ngủ rồi liền nhắm mắt nghỉ ngơi.

Hắn ngủ không sâu, có chút động tĩnh liền sẽ tỉnh.

Vậy mà lại bắt được một “đào phạm”.

Trong bóng đêm, nguyên bản nam nhân nhắm mắt ngủ, đột nhiên vươn tay túm chặt tay cô, Tô Phàm thiếu chút nữa kinh hô ra tiếng, vội vàng che lại miệng mình.

Nam nhân lười nhác mà mở mắt, mắt đen nhìn thẳng cô có vài phần nghiêm túc cùng âm trầm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận