Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Hòa Uyên ở trong phòng anh hắn nằm cả đêm, quả nhiên ngủ không yên, sáng sớm bị tiếng chuông đánh thức, mang theo quầng thâm mắt khổng lồ trước mắt, ngồi vào trên bàn cơm phòng khách chống đầu suy nghĩ.

“Chứng mất ngủ của em còn chưa được cải thiện sao?”

“Nào có dễ dàng như vậy.”

Tưởng Tự Trạc đem trứng tráng cùng giăm bông đã làm tốt đặt tới trước mặt hắn: “Không bằng anh mang em ra bên ngoài tìm phòng khám uy tính khám xem, sau một hồi trị liệu hiệu quả hẳn sẽ thực không tồi.”

“Thao! Gia mới không đi làm nghiên cứu trị liệu đâu!”

Làn da sẽ bị chọc thành tổ ong vò vẽ , nghĩ thôi cũng đã nổi lên một trận ác hàn.

“Này, thuốc trị cảm gia nhờ anh lấy đã có chưa?”

“Kia.”

Hắn dùng cằm nâng nâng về hướng kia–ý bảo đồ vật trên sô pha, đêm qua vừa đi ra ngoài hiệu thuốc mua về.

Cầm lấy sandwich nhét vào trong miệng, ngồi xuống đối diện em trai hắn, nhai hai lần, nhìn em trai dùng nĩa chọc vào lòng đỏ của trứng chiên, đẩy đẩy trên mũi mắt kính.

“Hòa Uyên, cộng sự của em tên là gì.”

Hắn nâng mí mắt mệt mỏi lên nhìn anh hắn một cái: “Làm gì? Đó là cộng sự của gia!”

Tưởng Tự Trạc cười cười: “Anh đoạt cộng sự của em thì đạt được hữu dụng nào sao? Cảnh giác như vậy làm gì, chẳng lẽ là thích?”

“Anh mẹ nó không nên hơi một tí liền nói gia thích a! Gia chỉ là không muốn đem cộng sự cực phẩm như vậy nhường cho nam nhân khác được chưa! Nửa tháng sau đổi cộng sự, gia cũng sẽ không đổi, cùng anh nó trước, gia không muốn cắm huyệt second-hand khác!”

“Nhưng theo anh được biết, em ấy cũng không phải là xử nữ.”

Thái dương Hòa Uyên nhảy dựng.

“Gia không muốn nghe mấy cái này.”

“Nói trước với em, không cho phép đối với nô lệ có bất cứ tâm tư gì, Chu Bắc Dịch cũng đã dặn dò qua em rất nhiều lần, hiện tại em muốn vi phạm mệnh lệnh sao?”

Hắn cắn cắn hàm răng không nói lời nào.

“Hòa Uyên.” Thanh âm Tưởng Tự Trạc khó có khi nghiêm túc nhiều như vậy: “Cho dù em hiện tại đối với em ấy có tình cảm gì, cho dù là xuất phát từ mê muội đối với thân thể của em ấy, đều phải hoàn toàn đem phần tình cảm này chặt đứt cho tôi, nếu em không làm được, hiện tại tôi liền an bài nữ nhân khác làm cộng sự mới của em, hoặc là em thôi học về nhà.”

“Thao!”

Hắn hung tợn mắng môt tiếng, ném nĩa trong tay, vỗ bàn đẩy ghế đứng lên: “Anh mẹ nó quản được gia sao! Gia muốn làm gì còn phải cùng anh hội báo sao, gia chính là muốn em ấy, mặc kệ! Mặc kệ anh nói như thế nào, người này, gia muốn thì liền định rồi!”

Nam nhân trước mặt vẫn bình tĩnh, tiếp tục cắn sandwich: “Một khi đã như vậy, tôi liền đành phải đem em ấy điều đến lớp khác, đổi một cộng sự mới cho em ấy.”

“Thao đại gia anh–Tưởng Tự Trạc! Anh thật sự cho rằng ở trong trường học này , quyền lực của anh là tối thượng sao, có thể vô pháp vô thiên đối xử với gia có phải hay không! Gia không cho phép, không cho phép anh nghe thấy không, không cho phép!”

Hắn bạo nộ gào thét, chỉ kém chút nữa lấy cái loa lớn đặt ở bên tai anh hắn mà hét lên.

Nhưng biểu tình anh hắn vẫn như cũ, chậm rì rì mà nhấm nuốt sandwich, thờ ơ.

Mà lúc này Hòa Uyên đã tức giận đến khóc ra, hắn nắm chặt tay, phẫn nộ –phanh phanh phanh — mà đấm vào cái bàn, đem dao nĩa đặt trên mâm đều rơi xuống.

Kết quả là, giận dữ xoay người đi về phía cửa!

Nhưng nửa đường lại quay trở về, nắm lấy thuốc trị cảm trên sô pha , mới lại tức giận vội vàng rời đi.

Tưởng Tự Trạc cười mà không nói, buông sandwich bắp cải tím khó ăn trong tay, đem thức ăn trong miệng phun ra.

Khi đến phòng y tế xử lý vết thương trên vai miệng mình, lại nhìn thấy vị cộng sự của em trai, tóc được dưỡng rất dài muốn không chú ý thật sự sẽ rất khó, đang nằm trên giường bệnh, sau lưng huyết nhục bị rách ra, so với tình huống lần trước nhìn thấy còn nghiêm trọng hơn, mà bên cạnh cô lúc này đang có một thiếu niên làn da tái nhợt đang đứng, cũng là thiếu niên từ viện tâm thần lần trước ra đòn hiểm ở trong phòng y tế với cô .

“Này..cậu.”

Mành xốc lên, Hi Dư không kiên nhẫn quay đầu lại nhìn, nhìn thấy hắn không mặc áo gió cũng không có mặc áo blouse trắng, chỉ mặc áo sơ mi trắng, vừa không phải là người dạy dỗ, cũng không phải bác sĩ, càng không thể là nô lệ, nhất thời không phân rõ được thân phận của hắn.

“Cậu đi ra ngoài.”

Hắn đưa ra mệnh lệnh cho Hi Dư, giây tiếp theo khi Hi Dư muốn phát hỏa, liền trông thấy được đồng hồ trị xa xỉ trên cổ tay hắn .

Nhớ tới thời điểm lần trước khi hắn ở trong phòng y tế đánh cô, chính một bàn tay này đã ngăn cản hắn, lúc ấy những bác sĩ kia kêu hắn là gì nhỉ?

Nga, chủ nhiệm.

Lai lịch thật là không nhỏ.

Hi Dư biết hắn là người không thể trêu vào, liếc mắt thấy người nằm trên giường hơi thở thoi thóp , hừ cười : “Chị mềm mại, ngày mai gặp.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận