Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trước đến giờ em đều làm gì có lỗi với tôi hết Cẩn Cẩn.”

Mỗi một lần cô khóc âm thanh đó như tảng đá kéo hắn xuống vực sâu.

“Nếu em cảm thấy cùng tôi ở bên nhau quá mệt mỏi, chúng ta có thể tách ra.”

Cô khóc thanh âm rất lớn, khống chế không được phát tiết ra hết thảy, Tịch Khánh Liêu cúi đầu, áy náy đến hốc mắt cũng đỏ lên.

“Tôi nói thật, Cẩn Cẩn, em không cần xin lỗi tôi, em cũng có thể yên tâm rời đi, nếu em cảm thấy hiện tại quá mệt mỏi.”

Hoa Cẩn bắt lấy ống tay áo, hắn ngẩng đầu nhìn lại, thấy cô nước mắt theo gương mặt chảy xuống, lộ ra nụ cười miễn cưỡng, muốn lấy lòng hắn, nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không liên quan, Khánh Liêu, em không mệt mỏi, những lời này nghẹn ở trong lòng em lâu lắm rồi, em quá kích động nhưng cũng không muốn cùng anh tách ra, anh toàn tâm toàn ý yêu em không phải sao? Em cũng rất yêu anh.”

Cô mỗi một câu đều thật nhẹ nhàng nói ra, giống như cơn gió có thể thổi tan mây, không thể nắm chắc ở trong lòng bàn tay.

Thậm chí có thể cảm nhận được, quan hệ giữa bọn họ đã có chút vết nứt.

Ba ngày trôi qua kể từ trận cãi vả ấy, bọn họ vẫn sinh hoạt như trước không có gì thay đổi.

Ở tại căn nhà cho thuê cũ nát hằng ngày lo toan củi gạo mắm muối. Tịch Khánh Liêu vẫn luôn suy nghĩ rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, là do cơm hắn nấu không thể ăn, hay là do sáng sớm hắn chọn quần áo không hợp ý cô?

Hắn không biết nữa, ngày càng tự trách bản thân. Xét cho cùng, lỗi sai vẫn là do hắn. Nhưng hắn lại sợ trong lúc tình cảm giữa họ có điểm sức mẻ lại tạo cơ hội cho những người có ý đồ chen chân, tiến vào trong lòng Hoa Cẩn, sợ hãi việc này làm hắn thường xuyên đau đầu.

Hoa Cẩn không phát hiện ra hắn khác thường, cãi nhau một phần trách nhiệm cũng là do cô, cô lựa chọn suy nghĩ tới nữa, huống hồ chỉ cần bệnh tình hắn có thể tốt lên, cô cũng không cần mỗi ngày đều lo lắng đề phòng.

—-

Buổi sáng vừa đến trường học, Đinh Tử Trạc chạy nhanh vào trong văn phòng đi thẳng tới chỗ Hoa Cẩn. Bốn giáo viên có mặt ở đây sôi nổi ngẩng đầu nhìn về phía cậu ta, bên cạnh Cao Yên còn có cô giáo Quý cách một cái vách ngăn văn đứng đó hóng chuyện.

Trong văn phòng phá lệ yên tĩnh.

Biểu tình của Hoa Cẩn cũng tràn ngập nghi hoặc.

“Làm sao vậy?”

Hầu kết cậu ta không ngừng lăn lộn, nuốt xuống nước bọt, nghiêm túc đối diện ánh mắt cô “Hoa Cẩn lão sư có biết, ở lễ hội văn hóa giáo sư A Khanh đã trở về không?”

Hoa Cẩn đôi môi ngưng động, ánh mắt kinh ngạc mở to.

“Làm sao em lại biết?”

“Em cũng là nghe người ta nói, là Lưu Hạo lớp bên cạnh nhìn thấy. Thầy ấy mang mũ cùng khẩu trang, bộ dáng giống như không muốn người khác nhận ra.”

“Hoa Cẩn lão sư, cô không nhìn thấy thầy ấy sao?”

“Không….”

Không, giống như là có.

Hoa Cẩn dường như nhớ tới cái gì đó, tròng mắt không khỏi nhìn lên.

Cô buông thư trong tay ra, đứng lên đẩy ghế phía sau, phát ra tiếng chói tai, bước chân mang theo hoảng loạn chạy ra bên ngoài.

Đinh Tử Trạc đứng ở tại chỗ, sắc mặt không có bất kỳ biểu tình gì, ngẩng đầu nhìn thoáng qua các giáo viên khác, hắn lúc này mới nở một nụ cười.

“Quấy rầy các vị lão sư rồi, em đi học trước.”

Chờ hắn đi rồi cô giáo Quý chớp chớp mắt.

“Là có chuyện gì sao? Các người như thế nào lại bày ra cái có vẻ mặt đó chứ?”

Trần lão sư cười hai tiếng.

“Cô giáo Quý còn không biết đâu? Năm tháng trước chuyện này ở trong trường học nháo đến ồn ào huyên náo.”

“A?” Cô nàng nháy mắt bậc lên công tắc hóng hớt, đem tay nắm cửa mở ra, hưng phấn dậm chân “Có thể kể tôi nghe được không? Tôi muốn biết.”

Cao Yên ở bên cạnh ấn bả vai cô nàng xuống “Không ổn lắm, việc này là chuyện riêng tư của cô giáo Hoa a”

“Đừng như vậy chứ, các người đều biết cả rồi cũng kể cho tôi nghe chút đi! Tôi cũng biết giáo sư A Khanh, ở trường học chúng ta đặc biệt đẹp trai! Vừa hơn 30 tuổi một chút, nhưng ba tháng trước đã rời khỏi trường học, vừa rồi nghe học sinh kia nói, là đã trở về sao?”

Mấy người giáo viên nhìn nhau, Cao Yên thở dài.

“Ngồi đi, tôi kể cho cô nghe, cô giáo Hoa đã từng cùng giáo sư A Khanh kết giao qua, bất quá giáo sư A Khanh là kẻ thứ ba, hình như bởi vì nguyên nhân này mà lựa chọn rời khỏi trường học.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận