Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ai mà biết được, phú nhị đại này còn có chuyện si tình ai đó.

Ánh mắt hâm mộ thuần túy nhìn chằm chằm người con gái đang trong lồng ngực người kia, cánh tay cũng ôm lấy eo cô gái, như sợ cô chạy mất.

Trần Hương lấy quả nho, một quả rồi lại một quả đút cho Liêu Thuân ăn, người đàn ông cúi đầu đem toàn bộ ngón tay cô ngậm lấy rồi mút, rồi lại nhả ra, lông mi Trần Hương run run, xương cốt dường như đã tê rần, quần lót đã ướt, cảm giác dính dính rất khó chịu.

“Đủ rồi đấy.” Lương Viên hết nhìn nổi rồi, ném cho anh thẻ tín dụng: “Lăn nhanh đi thuê phòng đi, ngồi đó cho tôi ăn cơm chó nữa, tôi không khách sáo đâu nhé.”

Liêu Thuân cười khinh: “Tới đây, tôi đấm cho phát.”

Mấy người bạn ở đây biết sức lực của anh rất mạnh, nếu đi một quyền, có thể khiến cho người khác tàn phế, Lương Viên ‘mịa nó’ một tiếng: “Này, ông đừng tưởng tôi không dám, có muốn ra ngoài thử không?”

Cả đám cười ha ha cả lên, bầu không khí dần trở nên sinh động.

Liêu Thuân cùng mấy người bạn trò chuyện một hồi, chuẩn bị đi ra ngoài xem đám học viên tập huấn ra sao, chào tạm biệt một tiếng, rồi kéo Trần Hương đi ra ngoài, hai chân Trần Hương như có gì đó, tư thế lúc đi trông rất khó chịu.

Liêu Thuân nghiêng đầu nhìn cô, mặt và tai Trần Hương đều đỏ lên hết, tay to xoa xoa eo cô, thô giọng hỏi: “Huyệt nhỏ ướt rồi hả?”

Trong đầu Trần Hương ‘oanh’ một tiếng, một luồng dâm thủy từ huyệt nhỏ lại chảy ra ngoài.

Liêu Thuân nhìn phản ứng này của cô, cười không ngừng, cuối cùng đem người bế ngang đi ra ngoài phòng ăn.

Giám đốc Phó bận bịu cả ngày, vất vả lắm mới chuẩn bị hết đồ ăn trên bàn, kết quả chờ nửa ngày không có một mống người, khi quay người lại, thấy ông chủ chóa má Liêu Thuân ôm người đi ra, bộ dáng mùa xuân phơi phới đó, anh ta có tức cũng không dám hó hé gì.

Mặt khác, Trần Dương cùng những học viên các từ bờ biển chạy trở về, cách một khoảng hướng Liêu Thuân chào hỏi: “Huấn luyện viên!”

Trần Hương vừa nghe thấy giọng Trần Dương, đột nhiên dụi mặt vào trong lòng ngực Liêu Thuân, hai tay cầm mũ che mặt lại.

Tay to Liêu Thuân ôm mông cô, xoa xoa: “Em sợ gì?”

Trần Hương nhỏ giọng cầu anh: “Anh đừng để nó nhìn thấy em…”

Đầu lưỡi Liêu Thuân đá trên má, chỉ nhìn Trần Dương gật đầu: “Luyện tập cho tốt, buổi tối giám đốc Phó sẽ chiêu đãi các cậu ăn ngon.”

“Cảm ơn huấn luyện viên!” Đám người ai nấy đều cười toe.

Lại nói giám đốc Phó, anh ta nhìn Liêu Thuân giống như nhìn mẹ kế, làm lụng vất vả cả ngày, còn chưa kịp nghỉ ngơi, buổi tối còn chuẩn bị đồ ăn cho học viên, má nó, nhìn ông chủ chóa đẻ kia đi, ôm gái đẹp trong ngực, trông thích thế chứ.

Khi Liêu Thuân ôm người đi ngang qua giám đốc Phó, anh hạ mi xuống: “Đem cái bản mặt dục cầu bất mãn của cậu ra nhìn tôi làm gì, tôi không phịch với đàn ông.”

Giám đốc Phó: “…”

Đậu!

“Áo tắm đâu?” Liêu Thuân thấp giọng hỏi.

Giám đốc Phó lấy ra hai bộ đưa cho anh, anh ta không hiểu được, Liêu Thuân vì một người phụ nữ, mà bắt anh ta chuẩn bị hai bộ áo tắm.

Bờ biển Kim Sắc nổi tiếng nhất chính là khách sạn gần biển, bởi vì phòng khách sạn nơi đó có bể bơi ngoài trời, từ xa có thể trông thấy bể bơi cùng với bờ biển như hòa vào làm một, ban ngày chúng như một dải lụa xanh thẳm mênh mông rộng lớn, ban đêm được tô điểm bằng kim tuyến lấp lánh do ngọn hải đăng soi rọi, bất luận ở thời điểm nào, cũng khiến cho người khác lưu luyến khung cảnh xinh đẹp này, thậm chí có người còn không muốn trở về.

Khi Liêu Thuân ôm Trần Hương đi vào phòng, Trần Hương đã bị khung cảnh lấp lánh ngoài bể bơi kia thu hút, cô ngạc nhiên trừng lớn mắt, Liêu Thuân thấy cô rất thích, ôm cô ra bên ngoài ngắm cảnh, lúc sau đem áo tắm trong tay đưa ra trước mặt cô: “Thay ra cái này, sau đó anh đưa em tham quan một vòng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận