Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hình Phạt Nơi Cửa Kính
Bữa tối được dọn ra trong phòng ăn bằng kính, nhìn ra toàn cảnh thành phố về đêm. Lộng lẫy, nhưng cô độc. Bùi Yên ngồi đối diện hắn, cảm thấy mình như một con búp bê đang bị trưng bày.
Hắn ăn uống một cách tao nhã. Cô thì không thể nuốt nổi. Mỗi một miếng cơm đều như có gai, mắc nghẹn lại trong cổ họng.
“Không hợp khẩu vị à?”
“Em… em no rồi.” Cô buông đũa. “Em muốn về.”
Cô đứng dậy, chạy vội ra cửa chính. Cô biết nó khóa, nhưng cô vẫn phải thử. Cô vặn đi vặn lại tay nắm cửa. Vô ích.
“Em vội đi đâu thế, Yên Yên?”
Hơi thở của hắn phả vào gáy cô. Hắn đã đứng ngay sau lưng cô.
Bùi Yên xoay người lại, lưng ép chặt vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo. Cô đối mặt với hắn, sự tuyệt vọng biến thành một chút dũng khí mỏng manh.
“Lâm Dịch Phong, anh muốn gì? Anh đã có được tôi rồi. Anh đã hủy hoại tôi rồi. Tại sao không chịu buông tha cho tôi?”
“Buông tha?” Hắn cười. “Anh chưa bao giờ có ý định đó.”
Hắn tiến sát lại, dồn cô vào cửa. “Anh hỏi em,” giọng hắn lạnh đi, “Em đã chia tay Vệ Diễn chưa?”
Sự dũng khí của Bùi Yên vỡ tan. Hắn vẫn nhớ.
“Em… em…”
“Chưa, đúng không?”
Cô hoảng loạn, lại dùng đến lý do cũ. “Chỉ… chỉ cần qua sinh nhật anh ấy thôi… Em hứa… Em sẽ nói…”
“Sinh nhật?” Hắn lặp lại từ đó, như thể nó là một từ tục tĩu nhất. “Mày vẫn còn quan tâm đến sinh nhật của nó?”
Sự ghen tuông bùng nổ.
“Mày dám ở trên giường tao, bị cặc tao đụ nát, mà vẫn còn nghĩ đến thằng đàn ông khác?” Hắn gầm lên.
“Không… không phải…”
“Câm miệng!”
Hắn không nói thêm. Hắn dùng hành động. Bàn tay hắn thô bạo xé toạc chiếc quần jean cô đang mặc. Hắn kéo nó xuống, mặc kệ cô giãy giụa, để lộ ra cặp mông tròn trịa và chiếc quần lót ren mỏng manh.
Hắn không dừng lại. Hắn kéo tuột cả quần lót của cô xuống, ném sang một bên.
“Không! Dừng lại! Đây là cửa… ai đó…”
“Ai sẽ thấy? Hử?” Hắn ấn cô sấp mặt vào cánh cửa. “Mày quan tâm nó đến vậy à? Mày muốn giữ sự trong sạch cho nó à?”
Hắn tách hai chân cô ra, con cặc nóng rực của hắn chọc thẳng vào kẽ mông, cọ xát vào cửa mình đang run rẩy của cô.
“Hôm nay tao sẽ đụ mày ngay tại cửa,” hắn gầm gừ. “Để mày biết, kẻ duy nhất mày được phép quan tâm… là tao.”
Hắn không đâm vào ngay. Hắn dùng ngón tay. Giống như lần trước, nhưng còn thô bạo hơn. Hắn dùng hai ngón tay nong rộng cái lồn nhỏ đang kháng cự của cô ra.
“A… đau… dừng lại…”
“Cầu xin tao đi, Bùi Yên.” Hắn thì thầm, ngón tay thúc mạnh vào. “Cầu xin tao đụ mày.”
Bùi Yên cắn môi đến bật máu. Không bao giờ.
“Cứng đầu à?” Hắn cười lạnh. Ngón tay hắn thúc nhanh hơn, mạnh hơn, mô phỏng lại nhịp điệu của một cuộc giao cấu. Tiếng “phụt phịt” ướt át lại vang lên.
Cơ thể cô lại phản bội cô. Cô lại bắt đầu ướt, lại bắt đầu run rẩy. Hắn chơi đùa với cô như một món đồ chơi, đâm rút ngón tay, cho đến khi hắn cảm nhận được cơ thịt cô thắt lại, báo hiệu một cơn co giật sắp đến.
Ngay lúc đó, hắn rút tay ra.
“Vẫn chưa đủ,” hắn nói. Hắn lật người cô lại, ép cô ngửa mặt ra, lưng vẫn dán vào cửa.
“Kẻ lừa đảo,” hắn nhắc lại biệt danh hắn đặt cho cô. “Cần một hình phạt nặng hơn.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận