Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

(Na: Cái này là anh đang ghen hay là đang dằn mặt vậy, haha.)

Tầm mắt Lâm Thanh Khải thu trở về.

“Nếu không thoải mái ở chỗ nào thì nói với anh.” Tiếp tục dặn dò.

“Được.”

Tương Linh nhu thuận đáp ứng. Một đợt gió thổi qua, vài chiếc lá bay bay, xoay vài vòng rồi rơi xuống, dừng lại ở trên vai cô, cô không phát hiện ra, nhưng Lâm Thanh Khải nhìn thấy, khóe môi khẽ comhm, anh giơ tay phải lên.

Đầu ngón tay ấm áp tiếp xúc lên vai, giọng anh mang theo ý cười, nói ra bốn chữ không rõ ý tứ: “Còn lưu dấu tay?”

Tương Linh không hiểu: “Hả?”

Lâm Thanh Khải liếc cô một cái, cười rộ lên.

Ở phía sau, sắc mặt của lớp trưởng tối đen lại, quay đầu đi, gượng cười đáp lại những bạn học xung quanh.

Lâm Thanh Khải cúi đầu phủi mấy chiếc lá trên vai cô: “Mấy ngày nay anh không có ở trường, muốn nói chuyện với em một chút.”

“Đi đâu?” Tương Linh nhanh miệng hỏi, sau khi thốt ra lại cảm thấy phản ứng của mình quá nhanh, vội im lặng.

Lâm Thanh Khải đáp: “Anh trai anh kết hôn, ở nước ngoài, cả nhà phải xuất ngoại một thời gian.”

Một thời gian là bao lâu chứ.

Trong lòng Tương Linh căng thẳng, gật gật đầu.

Lâm Thanh Khải nhìn cô, thấp giọng cười: “Đến lúc về anh sẽ bắt cóc em, khiến cho em mềm nhũn đến không thể nhấc nổi người dậy.”

Tương Linh gật đầu. Sau đó mới chợt nhận ra trong lời nói của anh có ẩn ý, lỗ tai lập tức đỏ bừng lên.

Xấu xa.

Mấy ngày nay không có anh vô cùng thong thả cùng trống vắng.

Kỳ thực nếu lúc Lâm Thanh Khải ở trường học không tìm cô thì hai người cũng không hề chạm mặt nhau một lần nào, nghĩ tới đó, Tương Linh lại cảm thấy vườn trường bỗng nhiên to lớn đến lạ lùng.

Nhìn chỗ nào cũng không thấy có điểm dừng.

Bạn ngồi cùng bàn hỏi vài lần, lại không thể hỏi được gì, liền bỏ qua sự tò mò mà đứng dậy. Sau lần gặp gỡ trong truyền thuyết kia thì nữ sinh theo đuổi Lâm Thanh Khải dường như đều bỏ cuộc, chỉ còn mỗi cô bên cạnh anh, trong lòng tự nhiên hiện ra hai chữ: “Cố lên.”

Tương Linh suy nghĩ lung tung, nghĩ đến một biện pháp nhanh chóng nhất để được gặp anh. Đó là mỗi ngày đều liên lạc với anh.

Cô ngượng ngùng chủ động liên hệ anh.

Vỗn việc lên giường cũng là anh tình cô nguyện, cô không thể để cho Lâm Thanh Khải nghĩ rằng đó chỉ là “ngủ một giấc” mà thôi.

Cô nhất định sẽ dính chặt lấy anh. Nếu như sau này… cô cũng sẽ không cho phép “sau này” gì hết, mối quan hệ này nhất định cô sẽ phụ trách giữ gìn nó.

Chỉ một chữ “thiên”, nhịn không lập tức bấm vào phím gửi. Vừa gửi xong lại đổi ý, muốn thu hồi lại tin nhắn.

Lo lắng nhìn điện thoại một lát, hơn nửa tiếng sau Lâm Thanh Khải mới nhắn tin trả lờ cô bằng một dấu chấm hỏi.

Tương Linh sớm đã có câu trả lời trong đầu chỉ đợi nhập chữ mà gửi đi nữa thôi: “Xin lỗi. Gửi nhầm.”

Cũng không biết Lâm Thanh Khải có trả lời lại hay không nữa.

điện thoại lại rung, Thanh Khải gửi cho cô một tấm hình.

Chụp có hơi mờ, nhưng có thể nhìn ra là ở bên bờ biển. Biển cùng với trời xanh hòa thành một mảnh, xa xa có hôn lễ màn sa cùng ống nhị và hoa. Vô cùng lãng mạn.

Môi cô bất giác cong lên.

Có thể là vì nhìn quá lâu, buổi tối nằm ngủ cô liền mơ thấy anh.

Hôn môi thật lâu, đầu lưỡi anh vòng quanh lưỡi cô, nóng bỏng. Bối cảnh hư hư thật thật, giống như ở đêm đó ở trong phòng khách sạn, cũng giống như phòng ngủ của cô vậy. Giường thật mềm mại, thân thể anh rất nặng, mỗi một lần đâm vào đều chân thật đến run rẩy.

Khi mở mắt ra, bên dưới đã ẩm ướt.

Tương Linh ôm gối ở trong màn đêm yên tĩnh tối đen.

Có chút nhớ nhung anh.

Kỷ niệm ngày thành lập trường diễn ra vô cùng long trọng. Lớp cô là hợp xướng, thay đổi đai đeo váy lễ phục.

Trước khi bắt đầu, anh trai hàng xóm gọi điện thoại đến. Hắn nói muốn tới xem, hỏi cô vị trí diễn ra. Cong cong quẹo quẹo, nói mãicunxg không rõ được, Tương Linh liền dứt khoát chạy tới cổng trường đón hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận