Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô Vương nói sau khi anh Tống rời đi thì liền không được làm chính mình, nhưng trên thực tế thì ngay từ đầu những thứ này đã không phải là của chúng ta, ngay cả khi có được thông qua một thỏa thuận thì anh Tống cũng đã cho nhiều hơn những gì cô đem lại. Nên cô lấy tư cách gì mà đi làm chuyện như vậy chứ?”

“Vương Thanh, hi vọng cô có thể hiểu rõ một chút là mọi việc không thể cưỡng cầu, cưỡng cầu thì tất nhiên sẽ không có kết quả tốt.”

Vương Thanh bị một phen mặt đỏ tía tai, đó không phải vì thấy áy náy hay xấu hổ mà là do quá tức giận, nếu không phải do muốn duy trì hình tượng trước mọi người thì cô ta đã sớm chỉ thẳng vào mặt Trần Khả Nhân mà mắng.

Một lúc lâu sau Vương Thanh mới kìm nén được sự tức giận của mình: “Trần Khả Nhân, cô thật là ngu ngốc! Chờ đến khi bị Tống Hạo Hiên vứt bỏ chỉ có thể một mình ngồi trong góc tường khóc thút thít, đến lúc đó đừng trách tôi không cho cô cơ hội!”

Vương Thanh bị chọc tức đến điên người, lúc này cũng không thể biểu hiện ra sự thân mật với Hạo Hiên, trái lại thì Trần Khả Nhân vẫn còn giữ được bình tĩnh nói: “Cô Vương có vẻ khá chắc chắn với chuyện này, không biết ngoài tôi ra thì có còn ai đồng ý liên kết với cô không?”

Sắc mặt Vương Thanh cứng đờ, như là nhớ ra điều gì đó khiến sắc mặt lại càng trở nên tồi tệ.

Trần Khả Nhân một hơi uống cạn cốc cà phê đã nguội, rồi sau đó nói với Vương Thanh: “Tạm biệt cô Vương.”

Sau đó, cô chầm chậm lấy tiền trong ví ra đặt lên bàn rồi bước thẳng ra khỏi quán.

Bước ra khỏi cửa, cơn gió vừa thổi qua mang theo chút khí lạnh, khiến Trần Khả Nhân thấy lạnh đến nỗi phải kéo áo khoác lên.

Trong miệng vẫn còn dư vị đắng của cà phê, nhưng có lẽ bây giờ trái tim của cô còn thấy đắng hơn.

Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không trung có chút u ám như bị che kín bằng một màu xám xịt, cũng giống như tâm trạng của cô vậy.

Về đến nhà, cô nằm trên giường có chút mệt mỏi, nhìn đâu cũng thấy những thứ liên quan đến Tống Hạo Hiên.

Tất cả từ quần áo đến đồ ăn, thức uống đều do Tống Hạo Hiên sắp xếp, ngay cả việc học hiện giờ cũng đều do Tống Hạo Hiên mang đến, nếu anh thật sự tìm thấy tình yêu của mình thì làm sao cô có thể quên anh và bắt đầu một cuộc sống mới được?

Trần Khả Nhân suy nghĩ rất nhiều, nhưng cũng không rõ là về điều gì, cô nghĩ đến viễn cảnh anh nắm tay người con gái khác bước vào lễ đường, rồi lại nghĩ đến những lời anh nói với cô, nhất thời đầu óc trở nên rối bời, cuối cùng thì chìm vào giấc ngủ.

Chờ đến khi cô tỉnh dậy, toàn thân đều cảm thấy rất khó chịu, tay chân vô cùng nặng nề, đầu óc cũng trở nên mê man, loáng thoáng tựa như nghe thấy tiếng Tống Hạo Hiên.

Trần Khả Nhân cố gắng mở to mắt, dùng hết sức bình sinh gọi một tiếng: “Anh Tống…”

Cô cho rằng tiếng mình rất lớn nhưng vì bị bệnh nên thật ra tiếng của cô bây giờ chỉ như đang rên rỉ.

Cũng may Tống Hạo Hiên ở gần đó, nên vẫn nghe thấy tiếng cô gọi nên nhanh chóng chạy vào: “Bé ngoan, tỉnh rồi à? Cảm thấy trong người thế nào? Vẫn còn khó chịu sao?”

Bàn tay ấm áp đặt lên trán cô, mùi hương quen thuộc tràn vào cánh mũi. Lúc này Trần Khả Nhân mới biết Tống Hạo Hiên đã thật sự trở về, cô vừa vô cùng vui mừng nhưng cũng vô cùng khổ sở, cảm xúc thay đổi rất nhanh nước mắt cũng theo đó mà chảy ra, cũng không biết là đau khổ do sinh bệnh hay còn một lý do nào khác.

Tống Hạo Hiên thấy cô khóc thì không nghĩ nhiều như vậy nữa, vô cùng đau lòng mà ôm cô vào lòng. Bác sĩ nhìn thấy nhưng không dám quấy rầy, còn cẩn thận đóng cửa rồi lén lút rời đi.

“Bé ngoan có còn khó chịu hay không? Ngoan, bác sĩ nói em chỉ bị cảm, sẽ khỏi bệnh nhanh thôi.” Tống Hạo Hiên đút cho cô chút nước, sau đó cởi áo khoác rồi nằm lên giường cùng cô, kéo chăn lên kín người, mặt anh gần như chạm vào mặt cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận