Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Đề Nghị Hư Hỏng
Thủ tục được giải quyết nhanh gọn đến khó tin nhờ sức mạnh của đồng tiền và quyền lực. Diêu Đinh được Mạnh Phù Sinh dìu ra khỏi đồn cảnh sát.
Bên ngoài, tuyết đầu mùa rơi lả tả, trắng xóa cả một vùng trời đêm. Những bông tuyết tinh khôi đậu lên vai áo đen của anh, lên mái tóc rối của cô.
“Tuyết rơi rồi…” Diêu Đinh lẩm bẩm, hơi thở hóa thành làn khói trắng.
Mạnh Phù Sinh ôm cô chặt hơn, dìu cô lên chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn. Không gian trong xe ấm áp, yên tĩnh, cách biệt hoàn toàn với thế giới tàn khốc bên ngoài.
Anh đưa cô về văn phòng công ty, nơi anh đang dang dở cuộc họp quan trọng.
Trong phòng làm việc rộng lớn, chỉ còn lại hai người. Mạnh Phù Sinh cởi áo khoác dính máu của cô ra, lấy khăn ấm lau mặt cho cô. Động tác của anh nhẹ nhàng, tỉ mỉ như đang lau một món đồ sứ quý giá.
Diêu Đinh nhìn anh, nhìn người đàn ông hoàn hảo trước mặt. Anh có tất cả: tiền tài, địa vị, quyền lực. Còn cô? Cô chỉ có một đống rắc rối, nợ nần và một quá khứ tồi tệ.
Cô không xứng với anh. Nhưng cô cần anh. Cô cần tiền để cứu đôi mắt của Đồng Đồng.
Diêu Đinh hít một hơi sâu, lấy hết can đảm, đan hai tay vào nhau, giọng nói nhỏ nhưng rõ ràng:
“Mạnh Phù Sinh…”
“Hửm?” Anh đang cúi xuống kiểm tra vết thương trên tay cô.
“Anh có thể chia tay với cô ta không?”
Tay Mạnh Phù Sinh khựng lại. Anh ngẩng lên nhìn cô.
“Cùng em ở bên nhau, được không?” Cô cắn môi, ánh mắt van lơn.
Mạnh Phù Sinh nhếch môi cười, nụ cười nửa đùa nửa thật: “Sao thế? Mấy hôm trước còn mắng tôi có bệnh, giờ lại muốn ở bên người bệnh sao?”
Diêu Đinh nhìn ra cửa sổ đầy tuyết, lòng quyết tâm dâng cao. Cô không còn đường lui nữa rồi.
“Không muốn chia tay cũng được. Em không quan tâm danh phận.”
Cô tiến lại gần anh, ngẩng mặt lên, đôi mắt ướt át nhìn thẳng vào anh, thốt ra câu nói điên rồ nhất cuộc đời mình:
“Mạnh Phù Sinh, anh bao dưỡng em đi.”
Không gian như đóng băng.
Mạnh Phù Sinh đứng bật dậy, đẩy ghế ra rầm một cái. Anh ném chiếc khăn mặt xuống bàn, cơn giận bùng lên trong mắt. Anh bước tới, nắm lấy vai cô, lắc mạnh:
“Diêu Đinh, em điên rồi à? Em đang nói cái quái gì vậy? Em coi tôi là ai? Em coi bản thân em là cái gì? Món hàng để mua bán sao?”
“Em cần tiền. Rất nhiều tiền.” Diêu Đinh nói, nước mắt lưng tròng. “Em bán cho ai cũng vậy, bán cho anh… ít nhất em cũng cam tâm tình nguyện.”
“Em…” Mạnh Phù Sinh tức đến mức nghẹn lời. Anh muốn bóp chết cô, nhưng lại càng muốn ôm cô vào lòng mà che chở. Cô đang dồn anh vào chân tường.
Đúng lúc đó, Sở Thành gõ cửa bước vào, mang theo một tin tức chấn động: “Anh, Cung Quan Dương đã trở lại. Cậu ta đang tìm Diêu Đinh.”
Ba chữ “Cung Quan Dương” như giọt nước làm tràn ly. Sự ghen tuông, chiếm hữu bùng nổ trong lòng Mạnh Phù Sinh, đánh sập mọi lý trí còn sót lại. Anh không thể để mất cô lần nữa. Bất kể bằng cách nào, anh cũng phải giữ cô bên mình.
Anh quay lại, nhìn Diêu Đinh bằng ánh mắt rực lửa, đen tối và đầy dục vọng:
“Được. Tôi bao em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận