Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Buổi Sáng Cuối Cùng Và Lời Thú Tội
Sau một đêm dài bị hành hạ đến thừa sống thiếu chết, Thế Du thiếp đi trong cơn mê man. Khi ánh nắng ban mai len lỏi vào phòng, nàng tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên giường lớn của chủ nhân. Toàn thân đau nhức như bị ai tháo rời từng khớp xương, nhưng kỳ lạ thay, những vết thương đêm qua đã được bôi thuốc dịu mát.
“Dậy rồi à?”
Chủ nhân đang đứng bên cửa sổ, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông. Hắn quay lại, tiến về phía giường.
“Hôm nay là ngày thứ bảy. Ngày cuối cùng.”
Tim Thế Du thắt lại. Vui mừng? Có. Nhưng sao lại có chút hụt hẫng len lỏi? Nàng nhìn người đàn ông đã biến mình thành một con búp bê tình dục suốt tuần qua, bỗng thấy lồng ngực nôn nao.
Hắn leo lên giường, đè nàng xuống. Không có dây trói, không có đồ chơi. Hắn hôn nàng. Một nụ hôn sâu, chiếm hữu nhưng lại có chút gì đó… dịu dàng? Lưỡi hắn quấn lấy lưỡi nàng, mút mát vị ngọt trong khoang miệng.
“Hôm nay ta sẽ không trói em,” hắn thì thầm, tay vuốt ve bầu ngực mềm mại. “Hãy phục vụ ta như một người tình. Hãy cho ta thấy em đã học được những gì.”
Thế Du như được thôi miên. Nàng chủ động vòng tay ôm lấy cổ hắn, dạng rộng hai chân đón nhận sự xâm nhập quen thuộc. Khi cây gậy thịt nóng hổi từ từ tiến vào, lấp đầy khoảng trống trong cơ thể, nàng rên lên một tiếng thỏa mãn.
Họ làm tình một cách chậm rãi, day dứt. Thế Du cảm nhận từng thớ thịt của hắn cọ xát vào vách thịt non nớt của mình. Nàng cong người, siết chặt cơ âm đạo, cố gắng giữ hắn ở lại bên trong lâu hơn. Khi cả hai cùng đạt đỉnh, nàng ôm chặt lấy hắn, để mặc dòng tinh khí ấm nóng tưới tắm vào sâu trong tử cung.
Sau cuộc mây mưa, họ cùng nhau ăn sáng. Không khí yên bình đến lạ.
“Tại sao em lại chấp nhận bản hợp đồng này?” Chủ nhân bất ngờ hỏi, tay mân mê ly cà phê. “Vì tiền sao?”
Thế Du cúi đầu, mân mê tà áo ngủ: “Vì… 3 triệu nợ. Tên khốn nạn kia… hắn lừa em, vay tiền xã hội đen rồi bỏ trốn. Em không còn cách nào khác.”
“Hắn tên là gì?”
“Hải… Trần Văn Hải.”
Chủ nhân khẽ nhếch mép, một nụ cười bí hiểm mà Thế Du không thể đọc vị được. “Được rồi. Ăn nhanh đi. Trưa nay chúng ta có một ‘tiết mục’ cuối cùng để chia tay. Một món quà đặc biệt ta dành cho em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận