Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

‘Có phải sinh ra đã là thú vật thì có tội không?’

Cha Woosung từng tự hỏi rất nhiều lần. Sinh ra không có trái tim là lỗi của mình sao?

‘Tại sao chứ?’

Từ đầu tôi đâu có tự chọn cách sinh ra như thế này?

Trước hết, bản thân khái niệm tội lỗi đã là thứ khó hiểu rồi. Tội lỗi sinh ra từ luật pháp, mà luật pháp là thỏa thuận giữa các thành viên xã hội. Nhưng khi nói đến xã hội, có phải tất cả thành viên đều được tham gia định ra thỏa thuận đó không?

Không phải. Thế còn lương tâm? Ai đã định nghĩa lương tâm. Người ta bảo rằng khi phạm tội sẽ bị lương tâm cắn rứt, vậy cái lương tâm cắn rứt ấy rốt cuộc là gì?

Khi còn nhỏ, Woosung không hiểu được.

Thiện và ác.

Giống như việc biết đọc bản nhạc, biết các nốt nhạc, biết chơi, nhưng vẫn không cảm nhận được cái đẹp, thiện và ác, đối với Woosung không phải là thứ để hiểu. Mà là thứ để học.

May mắn thay, mặc dù không hiểu nhưng anh vẫn biết và vẫn tuân thủ luật. Sau khi hiểu nếu để lộ suy nghĩ thật của mình sẽ bị đối xử thế nào, anh đã giấu rất kỹ.

Như thể mãnh thú giấu móng vuốt.

Vì nếu không giữ lời hứa với xã hội thì sẽ không được xã hội tin tưởng. Cũng giống như bố mẹ đến tận phút cuối, trong một góc trái tim họ vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng anh…

Thế rồi vụ tai nạn giao thông xảy ra.

Cái chết của bố mẹ đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời hai anh em Woosung và Soobin. Nếu không có vụ tai nạn ấy thì có lẽ những chuyện sau này sẽ không diễn ra suôn sẻ với Woosung đến vậy. Thậm chí có khi không xảy ra luôn.

Nhưng Woosung lại thấy may mắn vì nó đã xảy ra, Soobin có thể không như vậy nhưng Woosung thì không ghét sự thay đổi này chút nào.

Xiềng xích của ánh mắt vô hình đã bị phá vỡ. Việc được thả con thú ra khiến Woosung rất thích.

Những người duy nhất nghi ngờ Woosung là thú vật chính là bố mẹ. Việc anh từng hành hạ động vật từ rất nhỏ chỉ là chuyện vặt, vậy mà bố mẹ, những người đều là bác sĩ tâm thần vẫn không dứt được ánh mắt nghi ngờ.

Nhất là sau khi Soobin ra đời.

Nhưng Woosung lại thích Soobin. Soobin dễ thương như chuột hamster vậy. Có điều gì đó nhỏ xinh, ngây thơ và đáng yêu ở cậu. Khi Soobin chào đời, Woosung tự nhiên nhận ra mình đang thiếu điều gì.

Sự đáng yêu. Và sự tự nhiên không thể nào bắt chước được.

Giờ đây Woosung tò mò.

Em sinh ra đã có thứ ấy, thế sao anh lại không có?

Woosung giống như một người không có bóng.

***

Khi Soobin ra đời, Woosung đã tám tuổi. Nằm trong cái nôi trẻ sơ sinh, Soobin rất ngoan. Em hiếm khi khóc, ai nhìn cũng cười dù chưa biết đó là ai.

Woosung thầm thích đứa em trai cách mình nhiều tuổi. Ngay từ cái nhìn đầu tiên… Có lẽ vì bản năng anh nhận ra thứ em mình có mà anh không có.

Bố mẹ không bao giờ cho anh có cơ thội bế em. Như thể sợ để một con chó ngao Tosa* với đứa trẻ ở riêng với nhau vậy, họ không bao giờ để hai anh em ở một mình. Họ thậm chí còn đưa đủ lý do để không cho anh bế.
Dù Woosung thật sự thấy em trai mình đáng yêu, không có ý định làm hại em.

(*Chó Tosa, còn gọi là Tosa Inu hay Ngao Nhật Bản, là một giống chó khổng lồ có nguồn gốc từ Nhật Bản. Có các giống khác là chó ngao Tây Tạng, chó ngao Mỹ,…)

Và đứa em nhỏ bé, dễ thương như một con hamster hay thỏ ấy luôn nằm ngoài tầm tay anh khi bố mẹ còn sống.

Năm anh sáu tuổi, lần đầu nuôi hamster, khi phát hiện anh đã dùng kéo cắt cổ chúng nhiều lần, bố mẹ đã hét lên, và từ đó trở đi họ nhìn anh như nhìn một thứ không phải người.
Woosung đã phải đi tư vấn hàng chục lần, phải chứng minh bản thân là con người.

Từ việc lừa được vị bác sĩ tâm thần ngồi trước mặt, đồng nghiệp của bố mẹ, Woosung nhận ra rằng nếu muốn sống được trong xã hội thì phải được xã hội tin tưởng.

‘Chỉ là nhầm lẫn thôi mà.’

Bình luận (0)

Để lại bình luận