Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

… Bình An cầm cốc nước trái cây, cùng Tuấn Kiệt đứng ở biển báo dừng chờ xe buýt, xe buýt đi từ bến xe đến trường học nơi bọn họ đang đứng, hiện tại vị trí của bọn họ là ở trạm dừng thứ hai. Cần phải đợi xe bus xuất phát.

Tuấn Kiệt nhướng mày khi nhìn thấy vẻ kẹp chân xấu hổ của Bình An, trong lòng dần dần nảy sinh ý nghĩ xấu xa.

Tuấn Kiệt chỉ vào cốc nước trái cây trong ngực Bình An, nhìn phần mềm xe buýt rồi nói. “Chiếc xe tiếp theo sẽ đến trong năm phút nữa, trước khi lên xe tranh thủ uống nước đi.”

Nước hoa quả là chiếc cốc lớn nhất trong quán trà sữa đó, một cốc khoảng 1,2 lít, Bình An mới chỉ uống có 0,2 lít, cậu rất khó có thể uống hết lít còn lại trong vòng năm phút. Ánh mắt Bình An có chút rối rắm, sau khi nhìn sắc mặt Tuấn Kiệt, vẫn ngậm ống hút trong miệng, hút một hơi thật mạnh.

“Biểu tình của cậu là sao thế? Không phải tôi vừa thay tã mới cho cậu sao?” Tuấn Kiệt nhịn không được trêu chọc cậu.

Bình An ngẩng đầu, không nói gì liếc nhìn Tuấn Kiệt, cúi đầu chậm rãi uống nước trái cây trong cốc.

“Tôi nhắc nhở cậu, ba phút nữa xe buýt sẽ đến.”

Tuấn Kiệt lại nhìn điện thoại, đèn giao thông hiển thị xe bus từ trạm dừng đầu tiên đến đây rất thuận lợi, nhanh hơn nhiều so với dự kiến.

Hầu kết của Bình An không tự chủ lăn tròn, một lượng lớn chất lỏng từ cổ họng chảy vào dạ dày, nước ép trái cây có hàm lượng nước vừa đủ nhanh chóng chuyển hóa thành nước tiểu, đi vào bàng quang của cậu.

Xa xa mơ hồ nhìn thấy bóng dáng chiếc xe buýt, Bình An ngẩng đầu, tăng tốc độ hút, cốc nước trái cây trong tay chỉ còn một nửa, nửa còn lại buộc Bình An trong vòng một phút phải uống hết, cậu thậm chí còn không có thời gian để ngẩng đầu lên phàn nàn về Tuấn Kiệt.

Xe buýt đã ở trước mặt, Bình An uống hết nước trái cây còn lại trong cốc mà không thở dốc, khi xe dừng ở sân ga, cậu ném cốc nước đã uống xong vào thùng rác rồi cầm lấy cốc của Tuấn Kiệt lên xe.

Mỗi bước đi Bình An đều cảm giác được chất lỏng vừa uống theo chuyển động của cậu điên cuồng lắc lư trong cơ thể, nhanh chóng biến thành nước tiểu, cặc của cậu vẫn đang rỉ ra không thể khống chế, trên tã đã tích tụ lại không ít nước tiểu, dính vào phần dưới cơ thể, ẩm ướt và rất khó chịu.

Trên xe buýt đã có rất nhiều người, gần như không còn chỗ trống. Tuấn Kiệt chọn một chỗ gần góc cuối cùng, ở đây vốn là có một chỗ ngồi, nhưng đã bị phá đi, chỗ trống vừa vặn cho Tuấn Kiệt và Bình An đứng ở đó.

Bình An đứng dựa vào thành xe trong góc, Tuấn Kiệt đứng ở bên ngoài, Tuấn Kiệt mơ hồ trở thành rào cản giữa mọi người và Bình An. Tuấn Kiệt ước tính thời gian thuốc sẽ phát huy tác dụng, hẳn là sau khi lên xe sẽ sớm phát huy tác dụng.

Nhìn thấy vẻ mặt mong chờ được đi học trở lại của Bình An, Tuấn Kiệt không khỏi chờ mong bộ dáng người này động dục trên xe buýt sẽ như thế nào.

Bình An ôm cốc trái cây của Tuấn Kiệt vào lòng, vươn tay đưa cho Tuấn Kiệt.

“Cậu không uống à?”

Bình An vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Tuấn Kiệt, Tuấn Kiệt mua hai cốc trái cây, mỗi người một cốc. Nhưng Tuấn Kiệt không uống một ngụm, chỉ có Bình An uống hết cốc của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận