Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Gỡ Rối Tơ Lòng
Cuộc họp kết thúc trong không khí ngột ngạt đến bức thở. Khi khách khứa đã vãn, Từ Chính Thuần đập mạnh tay xuống bàn, lườm Mộ Thần mắng té tát: “Cậu bị điên à? Ghen bóng ghen gió, uống giấm chua đến úng não rồi ăn nói hàm hồ xỉa xói người ta giữa bàn dân thiên hạ. Cậu có thù hằn cá nhân gì với con bé Helen đó sao?” Mộ Thần vò đầu, ấp úng, ánh mắt cụp xuống vô cùng chột dạ: “Không có… Tôi hỏi cậu một chuyện tế nhị. Có một… thằng bạn của tôi, nó trót u mê thèm khát con gái của người anh em kết nghĩa đã mất. Hai người cách nhau tận một giáp, không có máu mủ. Cậu nói xem, thằng bạn tôi có thể dạng háng đè con bé ra đút cặc vào làm tình, cưới về làm vợ được không? Có trái luân thường đạo lý không?”
Từ Chính Thuần trợn tròn mắt, não nảy số liên tục rồi phá lên cười: “Bạn cái con khỉ khô! Cậu đang sục sôi nứng cặc đòi nện Helen chứ gì? Chênh lệch tuổi tác thì đã sao? Không máu mủ, cặc cứng lồn ướt thì cứ banh càng mà lao vào nhau quất thôi! Đạo lý đéo gì cái lúc thèm chịch rạo rực rên rỉ cơ chứ!” Mộ Thần nghe xong như trút được ngàn cân gánh nặng. Mắt anh sáng rực lên. Đúng rồi! Anh đâu có cùng huyết thống với Nhạc Nhạc. Tại sao anh phải tự nhốt mình trong cái lồng “đạo đức chú cháu” nhảm nhí đó mà bỏ lỡ việc nện người con gái mình yêu rên rỉ dưới đũng quần suốt bảy năm qua cơ chứ!
Về phòng làm việc, Mộ Thần hào hứng búng tay gọi Trình Dư: “Cậu có bạn gái chưa? Làm sao để dỗ con gái khi lỡ mồm chửi nó là điếm? Tặng quà gì để bù đắp cái tội cạ cặc cương vào người cô ấy hôm qua để cô ấy dạng háng cho tôi nện lại đây?” Trình Dư hoảng hốt bưng mặt: “Chủ tịch vã quá rồi à? Tặng quà thì anh cứ vác cái thân hình mlem mlem này lên giường, dập cô ấy một nháy nảy lửa là tự động khép nép ngay. Hồi bảy năm trước anh chẳng tặng cô ấy món quà ân ái rách màng trinh to đùng đó thôi!”
Câu nói của Trình Dư vừa dứt, Mộ Thần nhíu mày chưa kịp tiêu hóa thì cánh cửa bật mở. Mục Tử Yên lại vác cặp vú giả ưỡn ẹo xông vào. “Thần à, anh sao lại né tránh em? Em muốn rên rỉ dưới thân anh, muốn anh làm chồng em! Bảy năm qua em vò võ đợi anh cắm vào em, anh tính chịu trách nhiệm bằng mồm thôi sao!” Ả làm mình làm mẩy, sán lại. Mộ Thần lạnh lùng lùi ra xa, ném cho ả ánh mắt khinh tởm tột độ: “Tôi đã nói rồi, sai lầm đêm đó tôi sẽ đền bằng tiền. Còn đòi hỏi tôi lột quần đút vào cô, cưới cô làm Mộ phu nhân thì cả đời này cũng đéo có đâu. Tôi chưa từng, và sẽ không bao giờ nứng vì cô!” “Mộ Thần! Anh đúng là thằng khốn nạn qua cầu rút ván! Em sẽ không bao giờ hủy hôn đâu! Em sẽ băm vằm con đĩ cản đường em!” Ả gào thét điên loạn, xoay mông bỏ chạy ra ngoài mang theo mối hận thấu xương.
Cùng lúc đó, tại bệnh viện lớn, Lâm Kỳ dẫn Lâm An tới nhận kết quả giám định ADN lén lút nhờ cô y tá Trần Nhược Nam làm hộ. Cầm tờ giấy xét nghiệm trên tay với kết quả trùng khớp 99.9%, khóe môi tiểu mỹ nam nhếch lên một nụ cười tà mị. Quả nhiên bộ não thiên tài của cậu không lầm! Lão chú Mộ bá đạo, cuồng ghen kia chính là thằng cha đẻ đã gieo giống tạo ra hai anh em cậu trong một đêm nhục dục hoang dại nào đó với mẹ! “Thấy chưa tiểu An, anh đã bảo mà. Bây giờ chỉ cần tạo cơ hội cho hai người đó cởi đồ quấn lấy nhau trên giường một đêm nữa là gia đình ta đoàn tụ!” “Hoan hô anh hai! Nhưng mà mẹ có chịu cho ba đè ra nện không?” Lâm An chớp chớp mắt. “Lo gì, ba chúng ta có vẻ là cao thủ giường chiếu đấy!”
Nhưng khi chiếc taxi chở hai đứa trẻ đang lăn bánh về nhà, một chiếc xe hơi đen xì bám sát phía sau. Mục Tử Yên ngồi sau vô lăng, đôi mắt hằn học đỏ quạch dán chặt vào hai đứa trẻ. “Hai con tạp chủng… Tao không ăn được Mộ Thần, thì tao sẽ cho chúng mày đi tong, tuyệt giống nhà mày!” Ả nghiến răng ken két, chân đạp thốc ga. Chiếc xe đen lao vút lên như một mũi tên tử thần, nhắm thẳng vào bóng dáng nhỏ bé của Lâm Kỳ và Lâm An khi hai đứa vừa bước xuống vỉa hè.

Bình luận (0)

Để lại bình luận